Lại nghi ngờ

1181

Năm đó tại Alaska, có đôi trai gái yêu nhau và sau khi  khi kết hôn được hai năm sống trong hạnh phúc, người  vợ vì bị sanh khó nên phải từ biệt cõi đời, để lại một đứa bé thơ cho người chồng..

 Anh chồng vừa rất bận rộn trong sinh kế, lại vừa rất bận rộn việc thay vợ  nuôi con,. Vì không có tiền để mướn người giúp trông coi đứa con thơ, nên anh huấn luyện được một con chó cách trông coi đứa bé. Con chó này rất thông minh, lại rất ngoan ngoãn nghe lời. Nó biết khi em bé khóc, nó tha bình sữa để vào mồm bé cho bé bú .

Có một ngày kia, người chủ có việc phải rời nhà, anh dặn dò con chó trông coi  nuôi nấng cho bé con. Anh đi tới một thôn làng khác,vì gặp phải tuyết lớn rơi, không thể về nhà được trong cùng ngày đó. Qua đến ngày thứ hai mới về được nhà, con chó nghe tiếng lập tức chạy ra nghênh đón chủ mình.

Người chủ mở cửa phòng ra xem xét, thì thấy đâu đâu cũng đều là máu, ngẩng đầu lên nhìn, trên giường cũng là máu, chẳng thấy đứa con đâu cả. Trên mình con chó, và miệng của nó cũng dính đầy máu me.  Nhìn vào tình cảnh này, người chủ nghĩ là con chó đã trở lại cái tính dã man của loài thú, nó đã ăn thịt con mình. Trong cơn giận dữ, anh xách cây dao to chặt đầu con chó đi .  Anh đã giết chết con chó mà anh tin cậy bấy lâu nay…

Sau khi giết con chó rồi,  bổng nhiên anh nghe tiếng khóc của đứa con, lại thấy nó từ dưới gầm giường bò ra. Mừng rỡ, anh bồng đứa bé lên; tuy trên mình em dính máu, nhưng em không có bị thương tích gì.

Anh rất lấy làm lạ, chẳng biết việc gì đã xảy ra, anh quan sát kỹ lại con chó.  Đùi của nó đã bị mất một miếng thịt, anh lại thấy xác của  một con sói, miệng nó đang gậm miếng thịt của con chó.  Thì ra con chó đã chiến thắng con sói dù bị mất một miếng thịt ở đùi. Nó đã cứu tiểu chủ nhân, nhưng lại bị chủ nó giết nó một cách oan uổng. Đây là một sự ngộ nhận hết sức đau lòng. Cảnh đau lòng xảy ra vì lòng nghi ngờ của người chủ. Không quan sát cẩn thận, với lòng đa nghi anh đã giết lầm con chó trung thành của mình .

– Thấy người đó tặng cho mình một món quà nhỏ, mình tức khắc nghĩ trong lòng ông ta sắp nhờ mình làm cho ông ta cái gì đây.
– Thấy người kia làm việc bình thường như mình nhưng đi chiếc xe đắc tiền , trong lòng lại hồ nghi: nó làm gì mà đi xe xịn như vậy ? Cờ bạc, trôm cướp gì đây ? hay bà con cán bộ ở VN nhờ rửa tiền rồi kèm theo lời phán xét: đua đòi, khoe khoang , không biết thân phận mình .. . .. 
Vì con người Việt nam hay nghi ngờ nên thật khó mà truyền đạo. Người Việt nam vì bản chất nghi ngờ nên thường đòi hỏi người truyền đạo phải chứng minh cho họ thấy họ được lợi gì khi bỏ đạo của Ông bà để theo Chúa Jesus.

Nhưng ông trả lời rằng: Nếu tôi không thấy dấu đinh trong bàn tay Ngài, nếu tôi không đặt ngón tay vào chỗ dấu đinh, và nếu tôi không đặt bàn tay nơi sườn Ngài, thì tôi không tin. Jn.20.25