Nghi ngờ

1449

Paul Louis Courier, văn hào Pháp kể : Một hôm anh ta đi chơi cùng người em họ, lạc vào một khu rừng rậm và xin ngủ nhờ một căn nhà lụp xụp của những người làm nghề đốt than. Thấy trên tường treo nhiếu võ khí như gươm, giáo, súng ống. Anh ta nghi ngờ những người này thuộc hạng bất lương, mặc dù họ có vẻ hiền lành. Vì nghi ngờ nên suốt đêm anh không dám ngủ. Đến gần sáng, anh ta nghe tiếng xì xào bàn nhau ở nhà dưới.

Người đàn ông hỏi : Có nên giết cả hai không ?

Người đàn bà trả lời : Giết cả chứ sao !

Anh ta lạnh cả người, phập phồng, lo sợ. Nhưng đến sáng thấy chủ nhà bưng hai con gà quay lên đãi khách, lúc đó anh mới vỡ lẽ.

Khi ta nghi ngờ ai thì nhất cử nhất động của người đó đều khả nghi hết. Câu chuyện anh chàng mất búa của Đông Phương cũng thế. Có thành kiến rồi thì nhận xét theo chủ quan vì thế rất dễ sai lạc. Có người đến với ta ăn mặc lịch sự, nói ngon nói ngọt, nịnh bợ, coi chừng không phải tốt đâu. Ngược lại, có người diện mạo, cách cư xử quê kệch vậy mà chất phác thiệt thà.

Đoạn, Ngài phán cùng Thô-ma rằng: Hãy đặt ngón tay ngươi vào đây, và xem bàn tay ta; cũng hãy giơ bàn tay ngươi ra và đặt vào sườn ta, chớ cứng lòng, song hãy tin!
28  Thô-ma thưa rằng: Lạy Chúa tôi và Đức Chúa Trời tôi!
29  Đức Chúa Jêsus phán: Vì ngươi đã thấy ta, nên ngươi tin. Phước cho những kẻ chẳng từng thấy mà đã tin vậy! Joan 20.24-29