Hai con bọ

931

Có một câu truyện kể về hai chú bọ, một chú nhỏ tí tẹo teo, còn chú kia, xét ra đô con vạm vỡ hơn nhiều. Chú nhỏ nhướng mắt nhìn chú to và lịch sự hỏi: “Đại huynh thuộc họ nào thế nhỉ?”

Chú lớn trả lời: “Ta là một bọ ngựa cầu nguyện đây.”

Chú côn trùng nhỏ cười ruồi, bắt bẻ: “Đại huynh nói đùa hay đấy nhỉ – loài bọ ngựa chúng ta từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ làm gì mà biết nguyện với cầu!”

Nghe đến đó, bọ ngựa lớn liền tóm lấy cổ chú côn trùng nhỏ con và xiết mạnh một cái. Chú bọ nhỏ đau đớn, đôi mắt lồi ra, trợn ngược. Thế rồi, tròng mắt xoay tròn, hướng lên trời, chú côn trùng bé bỏng rên rỉ nỉ non: “Lạy Chúa, xin cứu con!”

– Sẽ đến lúc chúng ta chỉ còn có thể làm được một điều, đó là kêu than xin Thiên Chúa cứu giúp.

– Khi chúng ta đã ngã ngửa, chỉ có duy nhất một hướng nhìn – đó là nhìn lên trời!

– Người ta bảo trên những chiếc xuồng cao su bồng bềnh giữa Đại Tây Dương chẳng có mấy người thực sự là vô thần!