Chương trình của Thiên Chúa

940

Một tối mùa đông, tôi vào bệnh viện chuẩn bị sinh. Đang thiếp ngủ thì viên bác sĩ trực nói nhỏ:  “Tôi báo tin buồn cho bà, là theo kết quả của các cuộc xét nghiệm thì thai nhi nhiễm bệnh “đao”. Tôi nghĩ: “Con tôi sẽ ra sao khi sinh ra với một trí não không bình thường ?”.

Chợt một cô gái xuất hiện, và tôi nhận ra cô ngay đó là Jessica, học trò của tôi. Khi tôi mang thai được ba tháng, cô bé đến gặp tôi, sau một hồi do dự, em bật khóc nói: “Cô ơi, em có bầu bốn tháng rồi”. Em cho biết cha đứa bé là một bạn học. Vì cả hai đều còn quá trẻ để kết hôn và nhất là để có con, cho nên em không biết phải làm gì. Cha mẹ vừa ly dị và mẹ em hiện rất vất vả mới có thể trả học phí cho em.

Nghe Jessica kể, tôi nói với em như thể có sẵn câu trả lời: “Chúa có một chương trình cho đứa con của em, em đừng quên điều đó”. Em đã thú lỗi với mẹ và bà rất thông cảm. Còn tôi cùng với Hiệu trưởng lập kế hoạch giúp Jessica. Thầy cô giáo và cả lớp đều thông cảm đón nhận tin này, đã giúp em sinh nở và mang đứa bé cho tổ chức cha mẹ nuôi.

Giờ  này, Jessica ở bên an ủi tôi, cô bé nói tôi câu mà chính tôi đã nhắc em: “Chúa có một chương trình cho đứa con của cô, xin cô đừng quên  điều đó”. Tôi nhìn em ngỡ ngàng, điều tôi nói với em, giờ đây em dạy lại tôi. Bài học thật hữu ích !

Mười hai năm qua, đứa con gái mắc bệnh “đao” của tôi cũng đã bằng ấy tuổi. Cháu rất ngoan, nên việc cháu sinh ra trong bệnh tật cũng đã không là vấn đề. Thế nhưng, tuần trước, tôi gặp lại cô bé, và  khi gia đình chúng tôi về được một đoạn đường, các con tôi, cả đứa con mắc bệnh “đao” thắc mắc về cô Jessica “đáng mến” ấy, tôi đã cho chúng biết đó là một trong những người thầy hay nhất của tôi.

Chúa có chương trình riêng cho mỗi đứa trẻ khi em chào đời. Đó cũng là điều mà bạn và tôi đã nhận thức được khi ngắm hang đá Belem: “Giêsu đến để mỗi em bé được cưu mang và sinh ra với tất cả phẩm giá của con người, để cho mỗi em bé được chào đời trong sự tôn trọng và yêu thương … và dĩ nhiên cho mỗi trẻ thơ đều có một tương lai”.

Giêsu đến để nói với ban và tôi là dù khỏe mạnh hay bệnh tật, thông minh hay đần độn, xinh đẹp hay xấu xí, bình thường hay khuyết tật … tất cả mọi em bé chào đời đều có một phẩm giá riêng bất khả xâm phạm. Và Giêsu cũng muốn nói với tôi và bạn rằng những đứa bé bất hạnh cần phải được dành cho nhiều tình thương và quan tâm hơn.

Tôi và đời tôi, bạn và đời bạn cũng đều nằm trong chương trình của Chúa đấy. Bạn có đồng ý với tôi không ? Có nên trách Chúa về những điều “có vẻ” bất hạnh xảy đến trong đời bạn không ?

Tin nơi Chúa Quan Phòng: cả hai cùng gặp hoạn nạn và may rủi như nhau; nhưng có điều khác biệt này là người tin thì cố gắng nhìn nhận tất cả đều là dấu chỉ của tình thương: họ tin rằng dù có chi xảy ra đi nữa, cặp mắt, bàn tay và con tim của Chúa nhân lành vẫn không hề rời xa họ. Điều đó mang lại rất nhiều yên hàn nội tâm. Sự yên hàn đó còn giúp họ đo lường cái mà người đời gọi là may rủi. Thường cái gì hợp với sở thích của ta, tiện lợi cho ta thì gọi là may: ví dụ, sức khoẻ, tiền bạc, danh vọng. Và nếu xảy ra điều ngược lại thì gọi là xui, rủi. Nhưng chúng ta có ngờ đâu cái may của ngày hôm nay có thể là cái hoạ của ngày mai, và ngược lại. Người tin vào Chúa Quan Phòng cố gắng tìm ra ý nghĩa đích thực của mọi sự vật, mọi biến cố chứ không dựa trên giá trị nhất thời.

Tin nơi Chúa Quan Phòng có nghĩa là tin rằng mọi sự đều do Chúa sắp đặt hết. Thế thì đâu cần phải tính toán làm lụng chi cho khổ. Ta cứ ăn ngủ suốt ngày cho kỹ vì đã có Chúa lo liệu rồi!

Có lẽ phải nói ngược lại. Người nào không tin vào Chúa Quan Phòng mới có thái độ ăn không ngồi rồi, phó mặc cho may rủi. Còn người nào tin có Chúa Quan Phòng thì vất vả hơn. Ta có thể lấy thí dụ từ Chúa Giêsu thì rõ. Không ai biết rõ ý định của Chúa Cha hơn Ngài, không ai tín thác nơi Chúa Cha hơn Ngài. Tuy vậy, Ngài đã trải qua rất nhiều thời giờ cầu nguyện, để đàm đạo với Cha, để thấy rõ hơn con đường phải đi, cũng như để lấy thêm nghị lực và hoàn thành chương trình ấy. Trong thư gửi tín hữu Do Thái (5,7-9) tác giả nói rằng khi còn tại thế, Chúa Giêsu nhiều lần than van khóc lóc lớn tiếng để xin Cha cứu mình khỏi chết. Thoạt tiên, xem ra lời cầu khẩn ấy khó chấp nhận được, bởi vì chính Ngài phải trải qua cái chết. Chỉ sau khi đã vâng phục cho đến nỗi bằng lòng chịu chết thì Ngài mới được tôn vinh.

Nói như thế có nghĩa là không phải ai tin tưởng vào Chúa Quan Phòng thì luôn gặp điều may mắn, xin gì được nấy, phải không?

Thực vậy, bởi vì như đã nói trên, người thành thực tin nơi Chúa quan phòng, tuy biết rằng Ngài thương yêu đùm bọc ta, nhưng đồng thời họ cũng biết rằng cái nhìn của ta thiển cận và nông cạn, không phải lúc nào cũng phù hợp với cái nhìn của Chúa. Vì vậy mà họ cảm thấy cần cầu nguyện, không phải để xin Chúa chấp nhận tất cả những mơ ước của mình, mà xin cho mình biết chấp nhận chương trình của Chúa. Bởi vậy, khi đánh giá công hiệu của lời cầu nguyện, chúng ta không thể dùng tiêu chuẩn “cầu được ước thấy” để biết thực sự Ngài đã nhậm lời ta hay không; nhưng phải xét xem tâm hồn của chúng ta cởi mở đến mức nào để đi vào con đường của Chúa. Tín thác nơi Chúa Quan Phòng là như thế. Cho dù xem ra có gặp nghịch cảnh thì ta vẫn tin tưởng rằng mọi sự đều nằm trong chương trình của tình yêu đùm bọc ta. Thực sự nếu để ý quan sát, ta thấy cha mẹ chúng ta vẫn cư xử như vậy thôi: không phải lúc nào con cái xin gì họ cũng cho, thậm chí đôi khi còn phải làm nghịch lại ý chúng nó nữa. Ví như đứa nhỏ xin cầm con dao chơi, thử hỏi cha mẹ nào nỡ tâm chiều theo ý nó; hoặc đôi khi cha mẹ ép con uống thuốc đắng cho khỏi bệnh tuy nó vùng vẫy la hét, coi như bị cha mẹ ghét bỏ. Đứa bé đâu có biết cha mẹ chúng rất khổ tâm khi thấy con mình đau đớn; nhưng nếu không dùng thuốc đắng thì chừng nào con mình mới lành bệnh được.