Nụ cười trao tặng

835

Tại Singapore có chiến dịch có tên là: “Hãy cười với Singapore” nhằm tạo cho du khách có cái cảm giác thoải mái và thích thú ngay khi vừa dặt chân xuống phi trường.

Các nhân viên di trú được tặng cho mỗi người một cái gương nhỏ để cho họ nhìn vào đó mà  thấy được sắc diện của họ khi tiếp du khách. Chiến dịch này kêu gọi các nhân viên làm việc tại phi trường luôn cười mỗi khi gặp một khách du lịch ngoại quốc ngay cả khi trường hợp khó xử, các bảng hiệu cũng kêu gọi vẫn cứ cười và tỏ ra lịch thiệp.

Sáng kiến trên đây được chính sở di trú Singapore đề ra bởi vì đã có nhiều lời than phiền về thái độ cáu kỉnh và gắt gỏng của một số nhân viên, nhiều nhân viên cảm thấy phải cười gượng. Hàng năm, kỹ nghệ du lịch Singapore thu vào 8 tỷ dola, sự cạnh tranh trong vùng càng lúc càng gia tăng nếu không giữ được nụ cười trên môi Singapore khó có thể giữ được ưu thế ấy trong ngành du lịch.

Ngày Giáng Sinh của Đấng là Emmanuen không ngừng nhắc nhở chúng ta về sự trao tặng và nhận lãnh trong cuộc sống, không ai nghèo nàn đến độ không có gì để trao tặng, hãy trao cho nhau một cụ cười thân thiện, một ánh mắt cảm thông, một lời nói ủi an, một bàn tay vỗ về. Đó là một món quà vô giá mà biết bao người dang chờ đợi chúng ta. 

Bao lâu rồi bạn bè nhận được những món quà chỉ có giá trị vật chất từ chúng ta? Có bao giờ bạn thấy kỳ lạ rằng tại sao càng lớn, mối quan hệ của chúng càng lỏng lẻo và thực tế, chỉ là sòng phẳng giữa cho và nhận? Giáng sinh này chúng ta bỏ qua những món quà vật chất nhé! Tự mày mò làm một tấm thiệp giản đơn, ghi vài câu nhắng nhít. Lục lọi ký ức xem mình còn lời hứa nào mà mình chưa thực hiện không. Nếu bạn vẫn còn muốn giữ những tình bạn thật tâm, chắc chắn là bạn có một danh sách những việc cần làm rồi đấy!
Những điều gắn kết con người với nhau không phải giá trị tiền bạc, đó là những điều nhỏ nhặt chứa đầy sự quan tâm và trân trọng.
Bao lâu rồi chúng ta đã tự dày vò bản thân bằng những vết thương tinh thần? Ngụp lặn mãi trong những khổ đau thế không mệt sao? Nếu đối với chúng ta có người đã từng là cả thế giới, nhưng trong thế giới của họ lại chẳng có ta, vậy bản thân buồn mãi thế chẳng phải vô nghĩa lắm sao? Ngoài kia yêu thương đang đong đầy cả thế giới rồi, sao cứ mãi làm khổ trái tim mình? Tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon, một món đồ ưng ý, nghe một khúc nhạc vui, đến lúc mở cửa trái tim rồi!
Có thể là không sớm, nhưng cũng chẳng phải muộn để bạn quan tâm và yêu thương nhiều hơn đâu! Kể cả yêu thương bản thân mình. 
Thánh Phaolô: “Người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giàu có” (2Cr 8, 9).
Thánh Gioan diễn tả đặc tính này như sau: “Ngôi Lời là ánh sáng thật, ánh sáng đến thế gian và chiếu soi mọi người” (Ga 1,9). Tuy nhiên, ánh sáng ấy đã bị bóng tối khước từ: “Người ở giữa thế gian, và thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người. Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận” (Ga 1, 10-11).