Chó sủa

1280

Người ta thuật lại một chuyện hoang đường không thể có được:

Có hai con chó nhà kia trong đêm tối có kẻ trộm đến rình nhà. Một con nhảy ra sủa ầm ỹ lên, kẻ trộm co giò chạy mất. Con chó khác thấy tên trộm chỉ đứng trong chỗ khuất nhìn mà không sủa. Con chó kia tức giận nói: tại sao tao sủa mà mày làm thinh, có phải mày hèn nhát không ? Mày sợ nó hả ?

Con chó kia trả lời: chính mày sợ thì có, vừa thấy nó đã sủa ầm lên. Còn tao nhất định gặp nó sẽ sẽ cắn một miếng vào chân nó, chứ không thèm hùa theo mày sủa rầy rà cả xóm mà trộm vẫn còn trộm.

Thùng rỗng thường kêu to. Món hàng quảng cáo rùm beng là món hàng dở. Con người ưa phô trương lẻo mép là con người nông cạn không sâu sắc.

Còn con có bố thí, thì làm sao đừng để tay trái biết việc tay phải làm, để việc con bố thí được giữ kín, và Cha con, Đấng thấu suốt mọi bí ẩn, sẽ trả công cho con. Mt. 6, 1-6, 16-18

Tối hôm ấy, ông nhà văn quyết định đem vợ và 4 đứa con của mình đi xem phim tại một rạp hát. Khi họ đến thì trong rạp mới chỉ có sáu người. Và khi họ bước vào thì cả sáu người trong rạp đều đứng lên vỗ tay. Ông nhà văn mỉm cười đáp lễ. Sau khi ngồi vào chỗ, ông nhà văn bèn quay sang bà vợ và nói: – Có lẽ họ đã nhận ra anh vì hình ảnh của anh được đăng trên báo và những tác phẩm của anh được quảng cáo một cách rộng rãi.

Ngay lúc đó, có một chàng thanh niên tiến đến bắt tay ông. Ông nhà văn bèn hỏi: – Làm sao anh nhận ra tôi.

Thế nhưng, chàng thanh niên đã trả lời:

– Tôi chẳng hề biết ông là ai cả. Sở dĩ chúng tôi vỗ tay khi ông và gia đình bước vào rạp là vì viên quản lý rạp hát đã bảo: Nếu không có thêm bốn khán giả cho đủ mười người thì ông ta không thể chiếu xuất phim này.