Dung hòa

957

Một bữa kia gần đến ngày giỗ tổ tiên, ông hương cả muốn trang hoàng lại nhà cửa, ông nhận thấy có pho tượng lâu ngày bị bụi bám, đây là một pho tượng rất quí thuộc loại gia bảo. Ông rao khắp làng để kiếm thợ sơn, không bao lâu một người bước vào. Anh ta đề nghị sơn màu đỏ vì là màu hùng tráng, mầu của máu, trái tim, trái chín. Ông chủ khen hay và chấp nhận.

Đang lúc đó một anh nữa bước vào. Anh đề nghị sơn xanh, vì là màu của sức sống, mầu của cây xanh, của thanh niên. Ông chủ khen phải và định mướn anh.

Anh thứ ba chợt bước vào, anh đề nghị sơn toàn trắng, vì là mầu của ánh sáng, mầu trong sạch, mầu của cao quí. Ông chủ khoái quá bằng lòng ngay.

Nhưng anh thứ bốn bước vào. Anh đề nghị sơn toàn màu đen. Lúc đầu ông chủ không bằng lòng. Nhưng anh kia lý luận: đây là mầu Thượng Đế dùng nhiều nhất. Bằng chứng là cả một đêm đen. Ông chủ nghe vậy cũng thích chí. Thế là bốn ông thợ sơn tranh nhau cãi nhau. May quá  lúc ấy có anh thợ vẽ bước vào phân giải: Tôi là thợ vẽ, tức là đứng trên màu, các anh chỉ là thợ sơn còn phải lệ thuộc vào màu. Ở đời này cái gì cũng phải dung hòa, trời đất cũng phải dung hòa. Cây có qủa đỏ thời lá xanh. Trời sáng đỏ có mây đen. Người ta có tóc đen thời có môi đỏ, da trắng… Ông hương cả là người ba phải, cho nên gây ra cảnh tượng này.

Theo ý tôi dùng nhiều màu: trước hết mầu trắng một nền, sau màu đen làm tóc, đỏ bôi lên môi, xanh vẽ áo… như vậy là đẹp.

Thật vậy, ví như thân thể người ta chỉ là một, nhưng lại có nhiều bộ phận, mà các bộ phận của thân thể tuy nhiều, nhưng vẫn là một thân thể, thì Đức Ki-tô cũng vậy.13 Thật thế, tất cả chúng ta, dầu là Do-thái hay Hy-lạp, nô lệ hay tự do, chúng ta đều đã chịu phép rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể. Tất cả chúng ta đã được đầy tràn một Thần Khí duy nhất.

14 Thật vậy, thân thể gồm nhiều bộ phận, chứ không phải chỉ có một mà thôi.15 Giả như chân có nói: “Tôi không phải là tay, nên tôi không thuộc về thân thể”, thì cũng chẳng vì thế mà nó không thuộc về thân thể.16 Giả như tai có nói: “Tôi không phải là mắt, vậy tôi không thuộc về thân thể”, thì cũng chẳng vì thế mà nó không thuộc về thân thể.17 Giả như toàn thân chỉ là mắt, thì lấy gì mà nghe? Giả như toàn thân chỉ là tai, thì lấy gì mà ngửi?

18 Nhưng Thiên Chúa đã đặt mỗi bộ phận vào một chỗ trong thân thể như ý Người muốn.19 Giả như tất cả chỉ là một thứ bộ phận, thì làm sao mà thành thân thể được?20 Như thế, bộ phận tuy nhiều mà thân thể chỉ có một.21 Vậy mắt không có thể bảo tay: “Tao không cần đến mày”; đầu cũng không thể bảo hai chân: “Tao không cần chúng mày.”

22 Hơn nữa, những bộ phận xem ra yếu đuối nhất thì lại là cần thiết nhất;23 và những bộ phận ta coi là tầm thường nhất, thì ta lại tôn trọng hơn cả. Những bộ phận kém trang nhã, thì ta lại mặc cho chúng trang nhã hơn hết.24 Còn những bộ phận trang nhã thì không cần gì cả. Nhưng Thiên Chúa đã khéo xếp đặt các bộ phận trong thân thể, để bộ phận nào kém thì được tôn trọng nhiều hơn.25 Như thế, không có chia rẽ trong thân thể, trái lại các bộ phận đều lo lắng cho nhau.26 Nếu một bộ phận nào đau, thì mọi bộ phận cùng đau. Nếu một bộ phận nào được vẻ vang, thì mọi bộ phận cũng vui chung. 1Cor 12.12