Bá chủ

1013

Có một vị thần tiên có rất nhiều phép mầu… Một người kia gặp được, yêu cầu được giầu có hơn thiên hạ. Vị thần tiên bằng lòng bèn phán rằng:

– Ta cho ngươi được quyền làm chủ tất cả những khoảng đất nào mà nhà ngươi bước qua, kể từ giờ này đến lúc sập mặt trời.

Được lời, anh ta sung sướng    quá. Liền phóng mình chạy như tên bắn. Anh chạy rút một hơi, không dám ngó lại… Anh ta chạy mãi bất kể chông gai… Mồ hôi dầm mình cũng không kịp lau, sợ mất ngày giờ… Giờ phút không còn phải là bạc mà hơn vàng nữa. Khát cũng không chịu dừng để uống. Đói cũng không chịu nghỉ để ăn. Thời gian có hạn… sập mặt trời là hết rồi ! Oi ! quả đất lại mênh mông ! Còn lòng tham thì không đáy !

Muốn tranh thủ với thời gian và không gian, anh chạy mãi không kịp thở.

Mặt trời đã gần lặn…

Anh ta càng phóng mình chạy nhanh hơn nữa. Hơi thở đã mòn lần, nhưng anh ta vẫn cứ gầm đầu chạy riết.

Mặt trời đã vàng rực ở chân trời… Anh chỉ còn là một bộ máy đau thương, đang ôm ấp một hy vọng tràn trề:  làm chủ nhân ông một vùng đất vô cùng rộng lớn.

Dưới chân máu chảy dầm dề. Hơi thở cấp bách như muôn vàn mũi nhọn đâm thủng lồng ngực của anh. Trong mạch máu như có nghìn muôn cây kim châm chích… Quả tim cơ hồ tan vỡ… Không khí cơ hồ không đủ cho anh thở nữa.

Còn năm phút nữa…

Còn một phát nữa…

Còn một ly nữa… là mặt trời sụp dưới chân trời.

Gắng gượng thêm lên, anh chuyển cả thần lực gần tàn để tranh thủ từng tấc đất với bóng quang âm… Mau lên… mau hơn nữa ! Anh chỉ còn là một bó xương thịt chao động dưới bóng mặt trời, một bụm mồ hôi, một nhúm hơi thở phì phò… Anh chỉ còn là hiện thân của đau khổ đang vất vơ giữa khoảng mênh mông của trời đất mà thôi.

Thôi rồi ! mặt trời đã vừa khuất dạng… thì anh cũng vừa lăn ra bất tỉnh, và trút hơi thở cuối cùng!

Nói cho đúng, anh cũng chỉ tranh được ba thước đất để chôn vùi thi hài mà thôi…

Than ôi ! cái mộng chiếm đoạt vũ trụ của con người, chung qui thì cũng được có bấy nhiêu, không hơn gì người này.

Tolstoi.

Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó”. Lc 12,13-21

Ðừng để nhà kho, két sắt, ví tiền thành mục đích. Người giàu đáng yêu trước mặt Thiên Chúa
là người biết mở kho để trao đi và thấy Thiên Chúa liên tục làm cho kho mình đầy lại.
Làm thế nào để khi ra trước toà Chúa, chúng ta thấy kho của mình trống trơn vì vừa mới cho đi tất cả.