Tìm Thiên Chúa

890

Có hai người lái buôn thân thiết cùng quyết chí lên đường tìm cho kỳ được điều quý giá nhất trên đời. Mỗi người đi một ngả và hẹn sẽ gặp lại nhau khi đã đạt được ước nguyện.

Người thứ nhất lặn lội đi tìm viên ngọc mà ông cho là quí giánhất. Ông băng rừng vượt biển đi đến bất cứ nơi đâu nghe nói có bán đá quí. Cuối cùng, ông đã thỏa mãn vì tìm mua được một viên ngọc tuyệt hảo. Trở lại quê hương ông có ý chờ đợi người bạn thân, vừa để khoe viên ngọc của mình, vừa tò mò muốn biết điều quí giá của bạn mình là gì.

Nhiều năm trôi qua mà người bạn vẫn bặt vô âm tín. Ông ta đi khắp nơi để mong được thụ giáo các bậc hiền nhân xem muốn tìm gặp được Thiên Chúa thì phải làm gì. Ông cũng tình đọc các sách đạo đức, nghiền ngẫm suy tư nhưng rồi ra ông vẫn chưa gặp được Thiên Chúa.

Mọt ngày nọ, đang thơ thẩn đi dọc theo một con lạch, ông bỗng thấy một con vịt mẹ và ruột đàn vịt con đang bơi. Đàn vịt con cứ muốn tách ra đi riêng để mò sục tôm tép vì thế, vịt mẹ cứ phải kiên nhẫn lặn lội tìm hết đứa con này đến đứa con kia, muốn chúng phải quay về đàn. Ngẫm nghĩ một lúc, người thương buôn chợt mỉm cười rạng rỡ và vội vã lên đường trở về quê hương. 

Vừa gặp nhau, người bạn tìm được ngọc quí đã buột miệng hỏi:

– Nào, anh hãy cho tôi xem món đồ quí giá nhất mà anh đã tìm được. Tôi nghĩ đó phải là một món tuyệt diệu bởi vì trông anh thật hạnh phúc mãn nguyện!

Người bạn trở về với hai ban tay trắng nhưng tâm hồn thì tràn ngập hân hoan kia lúc ấy mới trả lời:

– Tôi dã đi tìm Thiên Chúa và cuối cùng tôi mới hiểu rà rằng:Chính Thiên Chúa, Người đã đi tìm gặp tôi!