Người ăn xin của Tagore

772

Con đi ăn xin từng nhà trên con đường làng. Bỗng thấy một cỗ xe vàng từ xa tới như một giấc mơ huy hoàng, và con tự hỏi ông vua nào mà lộng lẫy như thế. Niềm hy vọng của con bừng dậy và con nghĩ: “Thế là từ nay mình hết khổ!”. Rồi con chuẩn bị sẵn sàng chờ Ngài đến, từ tay vung ra trăm ngàn đồng tiền vàng vương vãi trong đám bụi bên đường.

Cỗ xe dừng lại nơi con đứng, cái nhìn của Đức Vua đậu lại trên con, rồi Ngài bước xuống, miệng mỉm cười. Con cảm thấy cơ may của đời mình đã tới. 

Bỗng dưng lúc đó, Vua chìa tay ra hỏi: “Con có gì cho Ta không?”

Nhà vua chơi trò gì vậy? Đời thuở nào lại chìa tay xin người ăn xin.  Con bối rối ngỡ ngàng. Rồi từ từ con rút trong bị ra một hạt lúa mì và dâng cho Ngài, rồi con tiếp tục đi.

Nhưng chiều đến, con kinh ngạc biết bao khi dốc bị ra và thấy một hạt vàng nằm trong đống lúa mì.  Con nức nở khóc vì tiếc rẻ: “Phái chi mình đã dâng Ngài cả bị lúa mình có”

Những “Cái tôi” cần tránh

-Cần tránh “Cái tôi” tự tôn: Ranh giới giữa nhận thức về “cái tôi” rất mong manh. Cái tôi một khi bị thổi phồng thường gây nhiều đau khổ… Những người có địa vị cao dễ mang tâm trạng tự tôn và cố chấp. Do đó, đang khi một người bình thường dễ dàng đón nhận những ý kiến bất đồng, thì các “ông lớn” có nhiều quyền thế lại “khó lòng chấp nhận được ý kiến bất đồng của kẻ khác”. Nếu biết khiêm tốn thì mỗi người chúng ta sẽ nhận ra giới hạn của mình: Thực sự mỗi chúng ta cũng chỉ là một hạt bụi nhỏ bé và yếu đuối trong vũ trụ vô tận: Chỉ cần một giọt nước như một giọt nọc độc của rắn hổ mang cũng đủ hạ gục một người khỏe mạnh nhất. Thế thì tại sao chúng ta lại không bỏ đi cái tôi tự mãn, để trở thành một người tự do trung thực, là chính mình chứ không phải ai khác?

-Cần tránh «Cái tôi » giả hình: Chúng ta thường muốn được người khác khen ngợi, đề cao ưu điểm và trọng dụng tài năng của mình, và không muốn bị kẻ khác chạm đến quyền lợi của mình. Vì luôn muốn được nghe lời khen đang khi thực tế vẫn còn nhiều thói hư, nên chúng ta thường «Tốt đẹp khoe ra, xấu xa đậy lại», muốn trình diễn bộ mặt «tốt ảo » không có thật, như những người biệt phái đã bị Đức Giê-su quở trách là bọn giả hình: ”Chúng là mồ quét tô vôi, bên ngòai có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết  và đủ mọi thứ ô uế » (Mt 23,27).

-Cần tránh “cái tôi” tự ái cao: Một người không dám nhìn nhận khuyết điểm của mình vì tự ái cao, sẽ hay đổ lỗi cho người khác và không nhận lỗi về mình. Sau khi phạm tội, ông A-đam bị Chúa hỏi tội đã đổ lỗi cho bà E-và cám dỗ mình, và bà E-và lại đổ lỗi cho con rắn. Còn chúng ta hôm nay thì sao ? Mỗi lần tham dự Thánh lễ, Hội Thánh dạy chúng ta phải khiêm tốn đấm ngực mình:”Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng”…

-Cần tránh “cái tôi” ích kỷ: Theo nghiên cứu của một số điện thọai viên thì từ ngữ “tôi” được ngừời ta hay nói nhất. Trong đời sống gia đình, muốn cho vợ chồng hòa thuận, hai vợ chồng khi nói chuyện cần  năng dùng chữ “chúng ta” thay vì chữ “tôi”.