Nụ hôn

795

Một tu sĩ đang đi dạo trong làng thì chợt nhìn thấy vị tu viện trưởng của mình đang hôn lên má một thiếu nữ. Tu sĩ đó bực dọc và tức giận khi chứng kiến hành vi của vị tu viện trưởng. Lập tức, trở về tu viện, vị tu sĩ tập họp tất cả các tu sĩ trong tu viện lại, và thuật lại cho họ những gì mình vừa chứng kiến trên đường là bắt gặp tu viện trưởng đang hôn một thiếu nữ. Tất cả những tu sĩ trong tu viện cảm thấy bực tức với tu viện trưởng của mình. Cuối cùng, họ đưa ra kết luận như sau: “Tu viện trưởng của họ là một con người đạo đức giả, bất chính và là một kẻ tội lỗi”
Liền sau đó, họ lập ra một kế hoạch để hành động. Khi vị tu viện trưởng vừa về đến nhà, thì các tu sĩ trong tu viện trói ngài vào một cái cột và đánh cho nhừ tử. Khi vị tu viện trưởng không còn đứng nổi, thì các thầy quăng ngài vào ngục tối để cho đói khát. Các tu sĩ trong tu viện cũng quyết định trừng phạt người thiếu nữ đã để cho vị tu viện trưởng của mình hôn trên má. Khi tìm thấy thiếu nữ đó rồi, họ bắt cô đứng trước mặt và tra hỏi cô một cách thô lỗ, cộc cằn. Một tu sĩ giận dữ hỏi:
– Có thật là tu viện trưởng của tôi đã hôn cô không?
Thiếu nữ trả lời:

– Thưa, đúng ạ!
Vị tu sĩ hỏi tiếp:

– Cô khẳng định là cô có quan hệ với tu viện trưởng của chúng tôi à?
Thiếu nữ thưa:

– Vâng, đó là anh hai của con!

Chúng ta suy tư về sự kiện phụ nữ thường bị nhận thức và giới thiệu như  thế nào. Tất cả chúng ta, cả các cộng đoàn kitô nữa, đều được cảnh báo bởi các cách nhìn phụ nữ bị tiêm nhiễm các thành kiến và ngờ vực xúc phạm tới phẩm giá bất khả xâm phạm của họ. Trong nghĩa đó chính các Phúc Âm tái lập sự thật và tái dẫn đưa tới một quan điểm giải phóng. Chúa Giêsu đã khâm phục đức tin của người đàn bà đó, mà tất cả mọi người đều xa lánh, và Ngài đã biến niềm hy vọng của bà thành sự cứu rỗi. 
Phúc Âm thánh Matthêu nói rằng khi người đàn bà sờ vào áo choàng của Chúa Giêsu, Ngài “quay lại” và “trông thấy bà” (c 22) và nói với bà. Như chúng ta đã nói, vì tình trạng bị loại trừ của bà, bà ta đã hành động lén lút, sau lưng Chúa Giêsu, bà đã hơi sợ hãi, để không bị trông thấy, bởi vì bà đã là một người bị gạt bỏ. Trái lại, Chúa Giêsu trông thấy bà và cái nhìn của Ngài không phải là cái nhìn quở trách, Ngài không nói: “Cút đi, bà là một người bị gạt bỏ!”, làm như thể Ngài nói: “Bà là một người phong cùi, cút đi!”. Không, Chúa không quở trách bà. Nhưng cái nhìn của Chúa Giêsu là cái nhìn của lòng thương xót và dịu hiền. Ngài biết điều đã xảy ra và tìm sự gặp gỡ cá biệt với bà, là điều mà chính người đàn bà ước muốn. Điều này có nghĩa là Chúa Giêsu không chỉ tiếp đón bà, mà còn cho rằng bà đáng có được cuộc gặp gỡ ấy đến độ làm quà cho bà lời Ngài và sự chú ý của Ngài nữa.
Không phải cái áo choàng mà người đàn bà đã sờ vào cho bà sự cứu thoát, nhưng là lời của Chúa Giêsu, được tiếp nhận trong lòng tin, có khả năng an ủi bà, chữa lành bà, tái lập bà trong tương quan với Thiên Chúa và với dân Ngài. Chúa Giêsu là suối nguồn duy nhất của phước lành, từ đó nảy sinh ra ơn cứu độ cho tất cả mọi người, và đức tin là sự sẵn sàng nền tảng để tiếp nhận nó. Một lần nữa Chúa Giêsu cho thấy với cung cách tràn đầy thương xót của Ngài, Ngài chỉ cho Giáo Hội thấy con đường phải theo để gặp gỡ mọi người, để mỗi người có thể được chữa lành trên thân xác và trong tinh thần và tái chiếm được phẩm giá là con cái Thiên Chúa.