Oan khiên

762

Đám mây ngờ vực trùm phủ trên Robert Edwards suốt 27 năm, cuối cùng đã được xua tan. Những người tố cáo anh giờ đây mới biết rằng anh đã không giết hại Lena, vợ anh, như họ nghĩ.
Tiếng đồn ‘Robert giết vợ’ – kéo dài 27 năm trời – chỉ tắt lịm khi người ta phát hiện ra Lena đang sống ‘phây phây’ tại một chung cư trong thành phố!
Câu chuyện bắt đầu vào ngày 26 tháng 8 năm 1968, khi Lena đi mua sắm và … biến mất luôn!
Người ta bắt đầu xì xầm, đoán già đoán non. Không ai ở phố Walton lúc ấy có thể tin rằng một người mẹ có thể đành đoạn bỏ ba đứa con nhỏ của mình mà đi. Ba đứa trẻ là Tom, 11 tuổi; Carole, 6 tuổi; và Elaine, 5 tuổi.
Trong những ngày sau khi sự việc xảy ra, cảnh sát tràn ngập nhà Robert Edwards. Sục sạo hết các ngóc ngách, không thấy gì, họ đào bới khắp sân sau nhà anh – cuối cùng, họ đập cả nền nhà anh ra để đào bới.
Robert kịch liệt phủ nhận những lời tố cáo rằng anh đã ám hại vợ mình. Cảnh sát không tìm ra được chứng cứ buộc tội anh, rốt cục đã tuyên bố rằng Lena mất tích.
Nhưng hàng xóm thì vẫn khư khư nghi ngờ anh. Họ không ngớt xì xầm về ‘vụ án chồng giết vợ và chôn vợ phía sau nhà!’ Suốt 27 năm, hễ ra khỏi nhà là Robert bị người ta chỉ trỏ, lườm nguýt, bĩu môi… Đôi khi, có kẻ hỏi huỵch toẹt: “Mầy chôn xác vợ mày ở đâu?” Gia đình bên vợ anh cũng trở mặt lạnh lùng, không nói gì với anh từ đó!

Nguyên nhân sâu thẳm của lời nói phát xuất từ bên trong, do tâm ý mà có. Vì thế, những lời nói tồi tệ phóng ra qua cửa miệng bên ngoài chứng tỏ người ta đã trở nên ô uế từ ở cõi lòng mình: “Còn những cái gì từ miệng xuất ra, là phát xuất tự lòng, chính những cái ấy mới làm cho con người ra ô uế. Vì tự lòng phát xuất những ý định gian tà, những tội giết người, ngoại tình, tà dâm, trộm cắp, làm chứng gian và vu khống.” (Mt 15, 18-20 ).

Lòng đã xấu thì không thể phát ra điều tốt được. Chính vì nhận thấy điều gian ác nơi lòng những người Pharisêu, nên Chúa Giêsu đã từng nói thẳng với họ: “Loài rắn độc kia, xấu như các người, thì làm sao nói điều tốt được? Vì lòng có đầy, miệng mới nói ra. Người tốt thì rút cái tốt từ kho tàng tốt của mình; kẻ xấu thì rút cái xấu từ kho tàng xấu của mình.” (Mt 12, 34-35 ).

Do lòng ganh tị và ghen ghét ít nhiều nằm vùng trong tâm hồn mỗi người, nên ta dễ bị cám dỗ phát ra những lời nói tai hại với một ai đó, làm hủy hoại thanh danh và đời sống tinh thần của họ. Vì thế, để có thể nói những gì tốt lành và hữu ích đòi ta phải chỉnh sửa và thanh lọc từ bên trong của lòng mình. Điều quan trọng nhất là có được tấm lòng yêu thương. Khi có một tấm lòng thực sự biết thương yêu mọi người, tự nhiên người ta biết cách phải nói như thế nào cho thích hợp và sinh ích lợi cho người nghe.

Khi dùng những lời phê phán tiêu cực chứng tỏ mình không có tình thương. Phê phán tiêu cực là một cách thế cố tìm cách bôi xóa tên của kẻ khác để thay thế tên mình vào đó. Điều đó nói lên sự đố kỵ và ý đồ muốn chiếm đoạt cách bất công và bất nghĩa. Quả là một cách thế bần tiện, nhưng rồi đó vẫn là điều xảy ra hằng ngày trong đời sống xã hội và cộng đoàn. Lề thói vô tâm này là điều oan trái nhất cho chính mình, “Vì Thiên Chúa không thương xót khi xét xử kẻ không biết thương xót.” (Gc 2, 13).

Sách Thánh đã từng lên án những kẻ nói xấu: “Đáng nguyền rủa thay kẻ nói xấu.” (Hc 28, 13). Nếu ta không ý thức và quyết liệt ngăn chặn bằng mọi cách thì nói xấu trở thành một thói quen bệnh tật suốt đời: “Người đã quen nói những lời nhục mạ thì suốt đời không ai sửa dạy nổi.” (Hc 23, 15).

Lời nói xấu đưa đến một thảm hại cho chính người nói. Chúng ta hãy nhớ lại câu chuyện Mariam và Aaron nói xấu ông Môsê (Ds 12, 4-15), sau đó Chúa đã phạt Mariam bị cùi và bị liệt giường luôn 7 ngày, nhờ Môsê kêu xin, nên Chúa mới tha cho.

Khi nói về người khác, nếu nói tốt được cho họ thì hãy nói, không nói được thì hãy kềm giữ miệng lưỡi lại, kẻo thanh danh người khác bị hại mà chính mình cũng tự chuốc lấy tai họa. Nói xấu người khác là muốn chứng chứng tỏ mình tốt, nhưng người tốt thì lại không nói xấu người khác. Chỉ những ai có trách nhiệm mới có bổn phận để phán đoán về người khác mà thôi.

Ta thường phóng chiếu con người mình lên người khác bằng lời nói mà ta ít khi ý thức được. Mọi lời nói cũng chỉ là cách thức phô diễn nội tâm của mình. Lời nói tốt đẹp cho người khác thì chứng tỏ sự tốt đẹp của lòng mình. Trái lại, lời nói xấu xa về người khác thì chứng tỏ sự xấu xa của lòng ta. Đặc biệt là những lời nói mang tính dối trá, tự đại, ghen tị, cho thấy một sự thảm hại của tâm hồn. Đức Phật đã nói về những điều đó như sau:
“Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá.
Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại
Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tị”.