Người nô lệ

1147

Du khách đến viếng thăm nước Tanzania bên Phi Châu không thể không dừng chân trước nhà thờ chính toà Anh giáo tại Zanzibar.

Bước vào nhà thờ, người ta có thể đọc ngay lời chào đón được viết trên tường như sau: “Bạn đang ở trong nhà thờ chính toà có Đức Kitô. Nơi đây, trước kia đã từng là chợ buôn người nô lệ”.

Ngôi thánh đường này đã được xây ngay trên chính khu đất mà ngay xưa người da trắng đã tập trung không biết bao nhiêu người Phi Châu để buôn bán đổi chác như những con thú. Đặc biệt nhất là bàn thờ của ngôi thánh đường: đây là nơi mà trước khi được bán, người nô lệ phải chịu đánh đòn. Sở dĩ người ta phải dùng roi để quất vào người nô lệ là để xem người ấy còn khoẻ mạnh không.

Cột trụ ở ngay lối vào nhà thờ là một cây thánh giá gỗ có mang tên của nhà giải phóng Livingstone. Bác sĩ Livingstone, một nhà thám hiểm người Anh, đã hô hào chống lại cuộc bán buôn vô nhân đạo này. Cây thánh giá mang tên ông đã được chạm trổ từ gốc cây nơi ông thường đứng để hô hào cuộc chiến bãi bỏ việc buôn bán người nô lệ.

Mãi đến ngày 6/6/1873, việc buôn bán người nô lệ mới chính thức bị cấm chỉ bằng một đạo luật. Kể từ đó, phẩm giá đích thực của người da đen mới được nhìn nhận.

Cũng như một đan viện dòng kín đã được dựng lên ngay bên cạnh trại tập trung Auschwitz tại Ba Lan để âm thầm nhắc nhớ về những độc ác dã man mà con người đã có thể làm cho người khác, thì nhà thờ chính toà Anh giáo tại Zanzibar cũng là một nhắc nhớ về một quá khứ vô ùng đau thương và đen tối của cả nhân loại, khi con người chỉ xem những giống người khác như thú vật để đổi chác. Nhưng một tưởng niệm không chỉ dừng lại ở khía cạnh kết án, nó còn là một mời gọi để cam kết sống đích thực hơn. Đối lại với chà đạp dã man phải là sự tôn trọng yêu thương mà con người phải có đối với tha nhân.

Cuộc sống của người Kitô chúng ta được xây dựng trên một tưởng niệm vô cùng cao cả: đó là cái chết của Đức Kitô được hiện thực trong thánh lễ. Thánh lễ vừa là một nhắc nhớ về cái chết vô cùng dã man mà Đức Kitô đã trải qua, vừa là một tưởng niệm về tinh yêu vô bờ của Thiên Chúa đối với con người, và là một mời gọi sống yêu thương, yêu thương đến nỗi có hể chết thay cho người khác… Chúng ta không thể tưởng niệm cái chết của Chúa Giêsu mà vẫn tiếp tục cưu mang hận thù, mà vẫn nuôi dưỡng sự khinh rẻ đối với tha nhân.