Không còn gia đình

826

Gần nhà tôi có một gia đình, chồng hơn 50 tuổi làm thủ trưởng một cơ quan lớn, vợ làm giáo viên tiểu học. Họ có 1 đứa con trai 5 tuổi. Ông thủ trưởng có một người tài xế của cơ quan hàng ngày đến đưa đón đi làm việc. Nhưng hơn cả công việc người lái xe anh còn phải thường xuyên đưa đón gia đình họ đi chơi. Bản thân anh tài xế có vợ và 2 con nhỏ chạc tuổi đứa con trai của thủ trưởng.

Vào một ngày Chủ Nhật nọ, như thường lệ, người tài xế đánh xe đến nhà thủ trưởng đưa cả gia đình họ đi chơi công viên. Hai vợ chồng thủ trưởng ngồi trên ghế đá quàng vai nhau trò chuyện tình tứ, còn ở góc xa kia anh nô đùa trông nom đứa con trai của họ, rất mực chiều chuộng. Tình cờ hôm đó vợ anh cũng đưa 2 đứa con của mình đi chơi công viên. Từ xa chị nhìn thấy anh như vậy, lặng đi, buồn bã và uất ức, về nhà không nói gì nhiều chị tuyên bố li dị anh và nhận nuôi 2 con nhỏ. Anh không biết nói sao đành chấp nhận.

Một thời gian sau đó, tôi đi ngang qua tình cờ thấy anh ngồi trên bục cửa nhà thủ trưởng, chống tay lên cằm, chăm chú nhìn đứa con trai của thủ trưởng đang chạy nhảy vui vẻ. Anh đăm đăm hướng nhìn vào đôi giày rất đẹp của nó đang đi, ánh mắt xa xăm và toát ra một vẻ ai oán, buồn thương khôn tả.

Tôi đi về nhà và cứ bị ám ảnh mãi bởi dáng vẻ, ánh mắt và cuộc sống của anh.

Con tim lắt léo những gây ra buồn phiền,

nhưng người từng trải sẽ ứng phó được.

Một phụ nữ sẽ nhận bất cứ ai làm chồng,

nhưng giữa các cô lại có kẻ hơn người kém.

Nhan sắc phụ nữ làm mát mắt người nhìn,

và đó là điều khiến đàn ông khoái nhất.

Nếu nàng còn ăn nói dịu dàng yêu thương,

thì trong thiên hạ chẳng có ai được như chồng nàng.

Cưới vợ là khởi đầu sự nghiệp,

là có một trợ lực tương xứng, và một cột trụ để tựa nương.

Không có hàng rào, trang trại bị cướp phá,

vắng bóng đàn bà, đàn ông sẽ lang thang, rên rỉ.

Ai dám tin một tên trộm chuyên nghề,

làm ăn hết thành này sang thành khác.

Đàn ông không tổ ấm cũng vậy thôi : tối đến thì bạ đâu trú đấy. HC.36.20-27