Lời Chúa ngày 16-10-2020

11

THỨ SÁU TUẦN 28 TN
Thánh Ma-ga-ri-ta A-la-cốc, trinh nữ
Lc 12,1-7
BIẾT SỢ ĐIỀU ĐÁNG SỢ

“Hãy sợ Đấng, sau khi đã giết chết, còn có quyền ném vào địa ngục. Phải, Thầy bảo các con hãy sợ Đấng ấy.” (Lc 12,5)

Suy niệm: Sợ hãi là cảm xúc thường tình của con người: sợ ma, sợ quỷ, sợ đau, sợ chết, sợ một lực lượng vô hình, sợ thế lực mạnh hơn,… Marcus Aurelius, một hoàng đế Rô-ma và là một triết gia trường phái khắc kỷ, viết: “Người ta không nên sợ chết, nhưng nên sợ mình chưa bao giờ sống.” Tư tưởng đó thật gần với điều Chúa Giê-su dạy, đó là phải biết sợ điều đáng sợ: “Hãy sợ Đấng, sau khi đã giết chết, còn có quyền ném vào địa ngục.” Thật vậy, cái chết thể lý chỉ là bước qua ngưỡng cửa đời tạm này để bước vào cõi sống vĩnh hằng; bởi thế điều đáng sợ nhất là khi chúng ta bước qua cánh cửa sự chết đời này, chúng ta không đến được cuộc sống hạnh phúc vĩnh cửu mà lại bị ném vào địa ngục, nơi phải trầm luân mãi mãi.

Mời Bạn: Trong bảy ơn Chúa Thánh Thần, ơn kính sợ đứng hàng thứ bảy, cuối cùng nhưng không phải là kém cỏi nhất, bởi vì nhờ ơn này mà chúng ta biết phân định “điều đáng sợ nhất” là phải xa lìa Thiên Chúa mãi mãi và nhờ đó biết “kính sợ” Thiên Chúa, là “Đấng có quyền ném vào địa ngục” đồng thời cũng là Đấng yêu thương chúng ta rất mực, đã ban cho chúng ta chính Con Một Ngài để cứu chúng ta khỏi cái chết đáng sợ ấy. Chúng ta hãy kính sợ Ngài.

Sống Lời Chúa: Trước khi hành động, dừng lại giây lát xin Chúa Thánh Thần soi sáng để biết việc phải làm và ban sức mạnh để làm điều đẹp lòng Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin chúng con biết sợ Thiên Chúa giống như sợ Đấng có thể giết chết và ném chúng con vào hỏa ngục bất cứ lúc nào vì tội lỗi của chúng con; ngõ hầu chúng con luôn sống tỉnh thức trong sự Thiện. Amen.

Ngày 16 Tháng Mười

Thánh Hedviga, Nữ Tu (1174-1243)

Thánh nữ Hedviga sinh năm 1174, trong một gia đình đạo đức thuộc hoàng tộc. Trong số 8 anh chị em, có hai anh làm Giám Mục, một em gái làm Bề Trên tu viện và một người là Thánh nữ Elisabeth, hoàng hậu nước Hung. Từ nhỏ, Thánh nữ đã tỏ ra thông minh và đạo đức. Khi tới tuổi trưởng thành, ngài kết hôn cùng Henri, quận công nước Ba Lan, năm 1186. Nhờ nhân đức và lòng đạo hạnh, ngài đã cải hóa được người chồng hoang đàng. Ngài sinh hạ được 7 người con, nhưng Chúa sớm cất về chỉ còn lại người con gái thứ 3 sau làm Bề Trên tu viện.

Thánh nữ ham thích cầu nguyện, ăn chay và hãm mình. Năm 1209, ngài và quận công Henri đã cùng nhau thề nguyền sống thủ tiết. Mỗi người vào một nhà dòng để thanh luyện tâm hồn và kết hợp với Chúa. Trong cuộc sống mới, ngài đã nêu cao tinh thần vui vẻ và phục vụ. Thấy ngài đã có tuổi nên Bề Trên nhà dòng, cũng là con gái thứ ba của ngài, muốn châm chước những luật nghiêm nhặt cho ngài. Nhưng ngài từ chối và xin được đối xử như mọi chị em khác. Thánh nữ còn là một mẫu gương sáng chói: ngài thường an ủi giúp đỡ những người nghèo khó. Chính ngài đã rửa vết thương và băng bó cho những người bị phong cùi.

Với đời sống Thánh thiện, Chúa đã cho Thánh nữ làm nhiều phép lạ và đã cho ngài biết trước giờ chết. Sau hai tuần lâm bệnh, ngài đã trút linh hồn trong tay Chúa vào ngày 15/10/1243.

Hai mươi bốn năm sau, ngài được Ðức Giáo Hoàng Clêmentê IV phong lên bậc Hiển Thánh và được tôn làm quan thầy các bà mẹ Công Giáo và toàn nước Ba Lan năm 1267.

Thánh Margarita Maria Alacoque, Ðồng Trinh (1647-1690)

Thánh Margarita Maria Alacoque sinh năm 1647 trong một gia đình quý phái miền Autun, nước Pháp. Ngay từ những năm thơ ấu, ngài đã có một lòng đạo đức sốt sắng. Ngài đặc biệt tôn kính Ðức Mẹ và Thánh Tâm Chúa. Chúa đã gửi cho ngài nhiều đau khổ để thử thách, nhưng ngài vẫn một lòng tin cậy vào Chúa. Ngày 20/6/1671, Thánh nữ chính thức gia nhập dòng Ðức Mẹ Thăm Viếng, và ngày 26/10/1672, ngài được khấn trọn đời. Thấy ngài nhân đức, ma quỷ ra sức cám dỗ, nhưng ngài vẫn không hề thay đổi ý định. Ngài được Chúa cho xem nhiều thị kiến. Một lần kia, trong lúc chầu Thánh Thể, ngài thấy Thánh Tâm Chúa hiện ra với ngọn lửa bừng cháy và những gai nhọn đâm thâu vì quá yêu thương loài người, nhưng loài người lại hững hờ và xúc phạm đến Chúa. Chúa đã truyền cho ngài tổ chức việc tôn thờ Thánh Tâm cách công khai, và hứa sẽ ban nhiều đặc ân cho kẻ thành tâm thi hành việc đạo đức này (1675). Tuy nhiên, ngài gặp phải bao khó khăn vì chị em, vì Bề Trên không muốn chấp nhận. Ngài vẫn âm thầm chịu đựng và luôn kết hợp mật thiết với Chúa trong việc tôn sùng Thánh Tâm Ngài. Về sau, một chị bạn thân thiết với ngài lên làm Bề Trên. Vì hiểu rõ tâm hồn sốt mến của ngài, nên đã cho phép ngài được tổ chức việc tôn sùng này. Từ đó, việc tôn sùng này được phổ biến không những trong dòng mà còn lan dần cả thế giới.

Thánh nữ rất vui mừng và chỉ mong được chia sẻ mọi đau khổ để đền vì tội lỗi nhân loại. Ngày 1610/1690, ngài đã trút linh hồn bình an.

Thánh nữ được phong Hiển Thánh ngày 13/3/1920 dưới triều Ðức Giáo Hoàng Bênêđictô XV.

Ðức Giáo Hoàng Piô XI đã truyền mừng kính trọng thể lễ này trong toàn thể Giáo Hội năm 1929.