Hội chợ tôn giáo

811

De Mello

Bạn tôi và tôi đi tham quan hội chợ, đó là một hội chợ về tôn giáo, không phải như các hội chợ triển lãm của các thương nghiệp, mặc dù đồ bày bán là tôn giáo, nhưng tranh chấp lại khá kịch liệt, thanh âm truyền giáo vang trời dậy đất.

Ở bên quầy hàng của người Do thái, có người đưa cho chúng tôi tờ truyền đơn, ở trên viết Thượng đế là Đấng rất nhân từ, chỉ có người Do Thái là dân tuyển chọn duy nhất của Ngài, trên thế giới không có một dân tộc nào được tuyển chọn giống như dân tộc Do Thái.

Ở quầy hàng của tín đồ đạo Hồi, chúng tôi học được Đức Ala là Đấng rất từ bi, chỉ có Môhamét là tiên tri của Ngài, ơn cứu độ chỉ đến từ việc nghe lời vị tiên tri duy nhất nầy của Đức Ala.

Ở quầy hàng của Kitô hữu, chúng tôi phát hiện Thiên Chúa là tình yêu, ở ngoài Giáo hội không có ơn cứu độ nào khác, hoặc là gia nhập vào Giáo hội, hoặc là gặp phải trầm luân vĩnh hằng.

Ra khỏi chổ tham quan, tôi hỏi bạn của tôi: “Cảm giác của anh như thế nào? Thiên Chúa, Ngài có nhìn thấy không, mấy thế kỷ nay, con người đã làm cho danh Ngài xấu xa rành rành ra đó”.

Thiên Chúa nói: “Hội chợ nầy có thể không phải do Ta tổ chức lên, Ta đến tham quan lần nầy, đều cảm thấy khó mà vi tình”.

Suy tư:

Xây nhà thờ thật to lớn, lộng lẫy và hùng tráng, cũng là một cách “quảng cáo” đạo Chúa của các họ đạo… có tiền; đi lễ ngày chủ nhật thật đông đảo, áo quần đủ màu đủ sắc… cũng là một cách quảng cáo niềm tin của mình nơi các tín hữu; mặc áo dòng đi ra ngoài xã hội để học hành, làm việc cũng là một cách “tuyên truyền” hội dòng của mình và đạo của mình với người khác… tóm lại là có rất nhiều cách để người tín hữu “quảng cáo” niềm tin của mình. Nhưng lối quảng cáo nầy chỉ làm cho người ta nhìn mà thôi, chứ chưa “đập vào mắt” của họ được, do đó còn có rất nhiều người vẫn dửng dưng với Thiên Chúa của chúng ta.

Có một lối quảng cáo hiệu nghiệm và dễ “đập vào mắt, khắc vào tim” của người ta, đó là “làm”, làm cái gì? Thưa, làm theo những điều mình tin vào Thiên Chúa của mình. Làm tức là thực hành, tôi thực hành đức bác ái vì Thiên Chúa của tôi dạy như thế: “Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương” (Mt 5,7). Tôi thực hành điều công chính, vì Thiên Chúa của tôi đã hứa: “Phúc thay ai khác khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thỏa đáng” (Mt 5,6)… Tôi mặc áo dòng ra giữa xã hội công tác, học hành, nhưng nếu tôi không thực hành lý tưởng của một nữ tỳ Thiên Chúa, thì ai sẽ tin vào một Thiên Chúa xa lắc xa lơ?

Sống lời Chúa, thực hành Lời Chúa là cách quảng cáo “xịn” nhất về đạo của mình cho người thời nay, thế kỷ 21 nầy.