Con đường cầu nguyện

2748

Charles L. Allen

Ông A-se-lan-ke là lãnh tụ của giới thương nghiệp, ông ta có một thang máy thẳng đến văn phòng, nhưng ông hoàn toàn không dùng thang máy, mà là đi theo cầu thang để lên lầu, người quản lý thang máy của ông gọi là “bước đường tiến thân”.

Buổi sáng ông cầu nguyện trên cầu thang, cầu xin Thiên Chúa dẫn dắt mỗi bước đi trong ngày của ông cho thật tốt đẹp, lúc ông thận trọng bước trên những bậc cấp, ông đều cầu nguyện.

Như vậy, từng bước từng bước, ông đi lên tầng cao nhất trên kia.

Suy tư:

Không ai chỉ một bước mà đi lên tới… lầu hai, nhưng phải bước từng cấp một, cứ thế đi lên tới lầu cao nhất.

Cầu nguyện không phải nói cho thật nhiều thật lêu với Chúa, mà được nhận lời! Chúa Giêsu đã nói: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: “Lạy Chúa! Lạy Chúa!” là được vào nước trời cả đâu!” (Mt 7,21 ).

Có người nói: tôi cầu nguyện rất nhiều với Chúa mà chẳng được Chúa nhận lời chi cả. Cũng có người nói: tôi chẳng thích cầu nguyện lâu giờ, bởi như thế chẳng được ích gì cả.

Cầu nguyện lâu, cầu nguyện mau chẳng có gì là quan trọng, bởi vì trước mặt Thiên Chúa không có lâu và mau, mà chỉ có đức tin của mỗi người mà thôi. Nếu chúng ta cầu nguyện mà không mấy tin tưởng vào lời cầu nguyện thì chẳng khác gì chúng ta nói với Chúa: “có cho thì cho, không cho thì thôi”.

Cầu nguyện là kết hợp liên lĩ với Chúa trong từng giây từng phút, và càng tin tưởng mãnh liệt hơn khi gặp những vui buồn, khốn khó trong cuộuc sống của mình.

Đừng bắt Thiên Chúa lập tức đáp ứng nhu cầu của mình khi cầu nguyện, nhưng hãy lập tức vâng theo ý Chúa sau khi cầu nguyện.