Giếng nước cạn khô

1189

Khách thập phương lên núi, trở về tu viện mùa hè nóng nực ai cũng khát nước khô cổ và đến cái giếng gần đó xin nướng uống, nhưng chủ nhà không cho.

Thầy Gierađô đi tìm ông, khiêm tốn xin ông thương khách qua lại cần nước uống, ông chủ nổi cáu và xua đuổi thầy. Thầy Gierađô nói: “Ông phải thương yêu đồng bào như chính mình vậy mà một hớp nước ông cũng không cho! Vậy từ nay cái giếng đó sẽ không có nước uống nữa”. Nói đoạn thầy cùng anh em lên đường.

Đi chưa bao xa chủ giếng hối hả chạy theo vả kêu lên: “Xin các thầy thương chúng tôi, cả miền này có một cái giếng đó thôi”.

Sao vậy? Khi thầy Gierađô đã đe dọa và đi, thì ngay lúc đó nước giếng bắt đầu cạn xuống trông thấy. Chủ giếng hiểu ngay là Chúa phạt mình vì thiếu bác ái và ông phàn nàn xin Chúa tha thứ và dốc lòng nếu giếng đầy nước sẽ để tự do ai muốn uống thì múc, cả trâu bò nữa.

Các thầy trở lại thì thấy giếng đã cạn, ở đáy chỉ còn cát và bùn. Thương chủ giếng và khách lộ hành thường qua lại, thầy Gierađô thả thùng xuống đáy giếng, tức thì nước bắt đầu tràn lên và đầy như trước. Đoạn thầy khuyên chủ giếng từ nay nên giàu lòng thương đồng bào.

Đôi khi bạn cảm thấy cuộc đời này thật bất công! Bạn đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu… 

Vấn đề thực ra rất đơn giản. Khi bạn cho đi là bạn đã nhận được nhiều hơn thế, đó là những niềm vui vô hình mà bạn không chạm vào được. 

Bạn thắc mắc rằng tại sao khi người khác buồn thì bạn luôn ở bên cạnh họ để xoa dịu vết thương lòng cho họ, rồi đến khi họ tìm lại được niềm vui họ sẽ lại quên bạn.

Còn bạn, khi bạn buồn ai sẽ là người lắng nghe và thấu hiểu nỗi lòng của bạn đây?

Bạn ạ! Cuộc đời này là một vòng tròn. Thật ra không có sự bất công nào đối với bạn ở đây hết, có hay chăng sự nhận lại từ người khác chỉ là đến sớm hay muộn với bạn mà thôi và cái quan trọng là bạn có mở rộng lòng mình để nhận nó hay không!

Tất cả chúng ta sinh ra và tồn tại trên đời này đều mắc nợ nhau. Cho đi, nhận lại là hình thức luân phiên để trả nợ lẫn nhau.

Khi bạn cho đi những điều tốt đẹp thì bạn sẽ nhận được sự bình yên trong tâm hồn. Bạn phải hiểu rằng cho đi không có nghĩa là có sự toan tính ở đây.

Bạn càng tính tóan thì bạn lại càng cảm thấy bị dồn nén, bạn cho đi mà tâm bạn không tịnh. Khi ấy bạn vừa phải cho mà vừa không được nhận niềm vui vô hình từ chính bản thân cái cho đi của bạn.

Tất cả mọi thứ chúng ta làm cho nhau đều có sự vay trả. Đôi khi là sự vay trả hữu hình và đôi khi cũng là một sự vay trả vô hình.

Mỗi người chúng ta quen biết nhau, yêu nhau, ghét nhau, căm thù nhau… âu cũng là cái duyên. Có duyên mới biết, mới quen, mới yêu, mới ghét!

Cái duyên ban đầu là do trời định nhưng để gắn bó lâu dài, muốn biến cái duyên ấy thành tình yêu thương thì là do chúng ta quyết định, nhờ vào cái cho đi của mỗi người.

Nhưng bạn nên nhớ, trong tình yêu không có sự trông mong được nhận lại, bởi tình yêu luôn luôn là một thứ điều luật không công bằng của trái tim, không có định nghĩa cũng chẳng có lý lẽ.

Có hay chăng một la` bạn nhận được hạnh phúc. Không thì bạn nhận được sự chán chường, đau khổ!

Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy.” (Lc 6, 36-38)