Farce du Cuvier

808

Trang sử loài người có sự thay đổi, luân chuyển giữa nam giới và nữ giới. Có những thời gian nam giới vượt lên và làm chủ mọi lãnh vực. Có lúc nữ giới lại vượt lên và lướt nam giới.

Thế kỷ XIII gọi là thời kỳ vàng son của nữ giới. tự nhiên trong lúc lên hương đàn bà thường ỷ quyền sai khiến và nhiều khi quá đáng nên mới có câu chuyện bịa đặt để chế nhạo gọi là Farce du Cuvier. Một người đàn bà viết một trang giấy dài chỉ cho chồng phải làm. Ngày nọ người vợ ấy rủi chân té xuống sông kêu cầu chồng cứu vớt. Người chồng mới lấy tờ giấy ra và coi có ghi việc phải vớt vợ lên khỏi nước không.

Ngày nay nữ giới cũng đang thừa thắng xông lên, giải phóng phụ nữ.

Phụ nữ làm thủ tướng Gandhy, Thatcher, Aquino… Ở nhiều nước, có những bà là dân biểu quốc hội, bí thư, chủ tịch, giám đốc. Họ đã đảm trách nhiều vai trò quan trọng trong xã hội. Nhưng cũng từ đó lấn át đàn ông, người chồng trong gia đình. Những vụ ly dị càng ngày càng gia tăng vì họ thấy đàn ông thua kém họ, họ không cần đàn ông nữa. Những công việc nội trợ: nấu cơm, giặt quần áo, rửa chén bát… họ không muốn làm gì nữa. Thế giới sẽ đi về đâu với phong trào giải phóng phụ nữ! Một ngày nào có lẽ lại phải hô hào giải phóng đàn ông khỏi bàn tay đàn áp của đàn bà.

Thánh Kinh không có ý nói con người được tạo dựng như thế nào, song chỉ có ý nói con người là bởi Thiên Chúa. Kiểu nói Thiên Chúa lấy đất nắn và thổi hơi là một kiểu nói “nhân hình hóa” rất quen thuộc trong Thánh Kinh. Thời Cựu Ước, người ta vẫn biết Thiên Chúa không phải là người, nhưng họ vẫn dùng kiểu nói ‘như nhân’ đó để chỉ rằng Thiên Chúa không phải là một ý niệm trừu tượng, song là một hữu thể, một ngôi vị, một Đấng luôn luôn sống và hành động. Thánh Kinh diễn tả Thiên Chúa với dấu vết nam tính, phụ tính và cả nữ tính, mẫu tính; tuy nhiên Thiên Chúa không phải là nam, cũng chẳng phải là nữ vì Ngài chẳng phải là người (trừ Con Thiên Chúa sau này làm người). Thiên Chúa ở bên kia phái tính, các từ ‘cha’, ‘chồng’, ‘mẹ’… chỉ được hiểu như một từ ngữ biểu trưng.

Con người là hình ảnh của Thiên Chúa bởi vì:

Con người mang phẩm giá đặc biệt, vượt trên vạn vật (Tv 8,4-7) nên con người phải được tạo dựng trước.

Con người có khả năng đặc biệt: nhận biết và yêu mến Thiên Chúa và tha nhân (St 2,23).

Con người là đỉnh cao của tạo thành và Thiên Chúa tạo dựng mọi sự là cho con người.

Con người là một toàn thể gồm xác và hồn:

Nơi con người có hai yếu tố vật chất và tinh thần là bùn đất và sinh khí (hơi thở của Thiên Chúa).

Thể xác là một tổng hợp vật chất nhưng lại được linh động hóa bởi một nguyên lý là hồn thiêng.

Hồn thiêng do Thiên Chúa tạo dựng trực tiếp, do Thiên Chúa ban tặng chứ không do cha mẹ tạo nên. Vợ chồng chỉ làm theo những định luật đã được Thiên Chúa an bài khi kết hợp với nhau, và sự sống có thể đến hoặc không đến. Vợ chồng chỉ đón nhận sự sống, chứ không trực tiếp tạo ra sự sống mà chỉ là cộng tác với Chúa. Thế nên, cha mẹ phải bảo vệ và phát triển sự sống, chứ không có quyền trên sự sống. Linh hồn vốn bất tử vì do Thiên Chúa tạo dựng lúc con người thành thai, nhưng con người chỉ có một hồn và một xác (khác với thuyết luân hồi). Chết là hồn tạm lìa xác đợi ngày thân xác Phục Sinh để hưởng hạnh phúc trọn vẹn bên Chúa nếu xứng đáng.

Con người có nam có nữ, bình đẳng và bổ túc cho nhau.

Ngay từ khởi thủy của tạo dựng đã có nam có nữ, khác biệt nhưng bình đẳng (St 1,27), cả hai đều có nét độc đáo riêng và bổ túc cho nhau.Con người được tạo dựng là để sống cho nhau (St 2,18). Adam ở một mình thì không tốt song ông không tìm được người trợ tá nào nơi loài vật hay cây cối mà chỉ có nơi Eva, nghĩa là từ xương thịt ông, và đó là tiếng reo khám phá của tình yêu và thông hiệp.

Con người được cộng tác vào công trình của Thiên Chúa.

Thiên Chúa là căn nguyên vạn vật và con người có một ưu vị trong vũ trụ, bởi đó Thiên Chúa tạo dựng vật chất và những định luật thiên nhiên để rồi con người có thể phát triển dựa vào những định luật đó. Nhờ Thiên Chúa là nguyên lý tối cao mà con người có quyền đồng sáng tạo.

Tự bản chất con người chỉ là thụ tạo, được hưởng những đặc ân của Thiên Chúa nhưng con người vẫn khác xa và cách biệt ngàn trùng với Thiên Chúa Tạo Hoá. Chỉ trong Chúa Giêsu Kitô, con người mới trở thành con Chúa, mới được tham dự và chia sẻ sự sống đời đời.

Dù sao đây cũng là công trình tạo dựng đầu tiên và dĩ nhiên là chưa hoàn hảo và trọn vẹn vì đã có tội lỗi chen chân vào. Thế nên công trình sáng tạo hoàn hảo chỉ được thực hiện trong Đức Giêsu Kitô, Đấng Cứ Độ.