Cây cổ thụ

1343

Henry Emerson Fosdick kể lại một câu chuyện về những thắng bại của một cây đại thụ trong rừng:

Trên sườn núi Long’s Peak Ở Colorado có một cây khổng lồ bị tàn phá còn trơ lại mỗi một khúc thân. Các nhà thực vật học đoán cây đó sống khoảng 400 năm. Hồi Christophe Colombus đặt chân lên đất San Salvador, nó đã có rồi, vả khi những cố đạo tới xây dựng sự nghiệp ở Plymouth, nó mới sống được nửa đời của nó. Trong cuộc sống dài đằng đẵng suốt 4 thế kỷ đó, nó bị sét đánh 14 lần, và trải qua biết bao lần tuyết băng, giông tố mà vẫn sống. Nhưng về sau, bị một đàn sâu đục khoét, nó đành chịu đổ lăn kềnh ra. Đàn sâu khoét hết lớp vỏ, rồi mỗi ngày nhấm một chút, liên tiếp không ngừng, tuần tự phá phách sinh lực của cây. Thành thử, một cây cổ thụ khổng lồ đã từng chống chọi lại với thời gian, với sấm sét với giông tố, mà rút cục lại bị hạ vì những con sâu tý hon, nhỏ xíu đến độ có thể bị bóp nát giữa hai đầu ngón tay.

   Đối với con người chúng ta, những con sâu nhỏ xíu ấy có thể là những nỗi lo lắng lặt vặt, những tội nhỏ mọn đâu chăng?”

Sưu tầm

Khi thần dữ xuất khỏi một người, thì nó đi lang thang những nơi khô cháy tìm chỗ nghỉ mà không tìm được. Bấy giờ, nó tự nhủ : Ta sẽ về lại nhà ta, nơi ta đã bỏ ra đi. Đến nơi, nó thấy nhà đó để trống và đã quét dọn sạch sẽ, trang trí hẳn hoi. Nó liền đi rủ 7 thần khác dữ dằn hơn nó, chúng vào chiếm cứ ở đó, và tình cảnh người ấy lại càng khốn nạn hơn trước.
Rồi Đức Giêsu kết luận: – Ấy, số phận lớp người xấu xa này là số phận như vậy! Matt 12.29

Tâm hồn nhiều người tín hữu cũng giống như câu chuyện trên. Họ đã chịu Phép Rửa, tức là đã nhận Chúa là Người mạnh hơn, đến đánh đuổi ma quỉ đang chiếm căn nhà hồn họ. Nhưng ma quỉ chưa chịu bỏ cuộc, nó còn rảo quanh, và không tìm thấy chỗ nào tốt hơn căn nhà đó, nó quay trở lại. Khi thấy căn nhà ấy vẫn để trống không có chủ, nghĩa là linh hồn ấy sau khi rửa tội, đã không nhận Chúa làm chủ đời mình, mà lại sống cách buông tuồng, thờ ơ, giữ đạo lơ mơ. Chúa không ngự trị và làm chủ, điều khiển đời sống, nên họ sống theo ý riêng, để các nết xấu, đam mê lại xâm chiếm tâm hồn, cũng như quỉ dữ vào chiếm lại, đặc biệt lần này quỉ rủ thêm 7 quỉ dữ hơn vào và làm chủ căn nhà linh hồn ấy. Lần này, tình trạng linh hồn ấy khốn nạn hơn trước.

Chúa làm chủ, được rồi, song cái gì Chúa cũng bắt từ bỏ, hi sinh, thì đời sống còn gì vui thú nữa ? Đáp : Ta đừng lẫn lộn : Chúa không bảo ta bỏ mọi sự, Chúa chỉ bảo ta bỏ những gì tội lỗi, vì nó độc hại. Lấy các ví dụ nêu trên mà nói : chẳng hạn ta bị quyến rũ về sắc đẹp. Chúa đâu có cấm ta yêu và lấy chồng lấy vợ. Chúa chỉ bảo : hãy yêu trong sự trong sạch, lấy vợ lấy chồng đàng hoàng, rồi cứ việc yêu nhau và vui thú với nhau. Cái Chúa bảo ta bỏ là : đã có vợ rồi, đừng tham thêm vợ khác nữa. – Ví dụ về nhậu nhẹt : Chúa có bắt ta đừng ăn uống, đừng ăn ngon đâu ! Chúa chỉ dạy ta đừng lạm dụng ăn uống đến say sưa. Khi say thì mất trí khôn, ta trở thành con thú, chứ không còn là con người. Là hình ảnh Thiên Chúa, khi say sưa, ta bôi nhọ hình ảnh ấy, như thể ta muốn nói : Chúa dựng tôi giống hình ảnh Chúa ư ? Không, tôi thích làm con vật hơn. Nhớ tích ông Nôê, uống rượu say (vì vô tình không biết) để đến nỗi cởi truồng, con cái cười chê ! – Về các điều khác, cứ theo như thế mà xét…

Đã nói thì nói cho hết : nếu ta muốn vui thú ư ? Chúa sẽ dạy ta làm ơn làm ích, đi rao báo lời Chúa, loan Tin Mừng cứu rỗi, giúp linh hồn người ta, làm việc bác ái từ thiện giúp phần xác người nghèo, người bệnh, cô nhi, quả phụ, lao tù… Những việc đó đem lại cho tâm hồn những vui thú khôn tả. Hãy làm đi rồi bạn sẽ hưởng niềm vui thú ấy, vượt trên mọi vui thú xác thịt thấp hèn. Cứ so sánh sẽ rõ : ví dụ sau cơn say, bạn sẽ thấy nhức đầu, khi bạn tỉnh lại, bạn sẽ xấu hổ vì bao lời nói, cử chỉ bậy bạ, tục tĩu mà bạn say nên đâu có biết… Thành thử, các thú vui tội lỗi, chỉ là mau qua, nhưng lại luôn kéo theo hậu quả độc hại, xấu xa, tủi nhục, cắn rứt lương tâm. Quả đúng như lời Kinh Thánh dạy : “Ai làm việc lành thì tìm được vinh quang, danh dự và sự bất tử ; còn ai chiều theo đường tội lỗi thì chuốc lấy gian truân, quẫn bách và lôi đình thịnh nộ của Thiên Chúa” (Rm2.7-10). Ở một chỗ khác, Kinh Thánh dạy : Khi anh em hiến thân mình anh em làm nô lệ cho ô uế và ác quái, cho tội lỗi, thì anh em đã hái gặt được kết quả nào ? Đó là những điều mà bây giờ nói ra anh em sẽ thẹn đỏ cả mặt, và kết quả là chết mất linh hồn. Nhưng ngược lại, anh em nghe Chúa mà thoát làm nô lệ sự tội, làm tôi Thiên Chúa, thì kết quả nào anh em gặt hái được ? Thưa đó là hoa quả sự công chính, tốt lành, bình an, và rốt cuộc là sự sống đời đời (Rm 7.20-22) ; nói cách khác, ta được trở thành thần linh.