Có tiền mua tiên

990

Năm 1923, những nhà kinh doanh thành công nhất của Hoa Kỳ đã gặp gỡ nhau trong một khách sạn tại miền viễn tây Edgewater Beach Hotel. Họ trao đổi cho nhau những kinh nghiệm về kinh doanh và hình như muốn khẳng định câu châm ngôn thường tình của con người ở khắp mọi nơi là “Có tiền mua tiên cũng được”. Thế nhưng 25 năm sau, những gì đã xảy đến cho tám nhà kinh doanh giàu có này? Buổi họp đó cũng là một tập hợp quyền lực và tài sản đáng nể. Ngồi chung trong cái bàn lớn đó là chủ tịch một công ty thép độc lập lớn nhất thế giới, chủ tịch công ty tiện ích lớn nhất, chủ tịch Ngân Hàng Chứng Khoán Nữu Ước, một nhân viên nội các của Tổng Thống Mỹ, chủ tịch Ngân Hàng Giao Dịch Quốc Tế, một nhà kinh doanh lớn nhất Wall Street, và một nhân vật nữa là người đứng đầu một công ty độc quyền lớn nhất thế giới. Tất cả những nhân vật trên kiểm soát một số tài chánh nhiều hơn cả ngân khố Hoa Kỳ! Họ là những nhà tài chánh và kỹ nghệ gia đứng đầu của nước Mỹ!

Năm 1923 đó những câu chuyện được quảng bá rộng rãi về những nhân vật này thật phấn khích, đầy thích thú, kích thích trí tưởng tượng, khơi dậy lòng ganh đua, thôi thúc nhiều người cố gắng vươn tới như họ! Nhưng trong năm 1923, câu chuyện đời họ mới chỉ được kể có một nửa còn những chương kết thúc chưa viết xong.

Vào lúc tám nhân vật trên ngồi với nhau trong khách sạn tại Chicago, mỗi người trong đời sống riêng, đang đứng ở chỗ của Môi-se trước ngã ba đường. Hai hướng đi trải dài trước mặt mỗi người, nhưng có lẽ đó là những lối đi họ không thấy, những lối đi họ không quan tâm, và chắc chắn đó cũng không phải là những lối đi họ chọn, và hôm nay tiểu sử những người này đã hoàn tất. Hôm nay chúng ta đã biết những chương cuối, chúng ta có thể ôn lại cuộc đời họ như chúng ta đã ôn lại cuộc đời Môi-se để xem đâu là cuộc đời thành công nhất, đâu là cuộc đời khôn ngoan nhất.

Charles Schwab, giám đốc của một trong những công ty sắt lớn nhất tại Mỹ đã chết vì bị phá sản. Trong năm năm cuối cùng, ông đã sống nhờ vào đồng tiền vay mượn của người khác.
Samuel Insull, giám đốc của một công ty chuyên sản xuất các vật dụng cần thiết trong nhà, phải bỏ nước ra đi và chết tha phương không một đồng xu dính túi.
Howard Hopson, giám đốc của một hãng gas lớn nhất trở thành điên loạn.
Arthur Cutten, chuyên xuất nhập cảng lúa mì, cũng chết ở nước ngoài không một đồng xu dính túi.
Richard Whitney, giám đốc một phòng hối đoái lớn tại New York, vừa bình phục sau một thời gian dưỡng bệnh trong một nhà thương điên.
Albert Fall, một nhân vật cấp cao trong chính phủ, vừa ra tù vì dính líu vào một vụ tham những.
Jessie Livermore, “con gấu” của Wall Street và Ivon Kreuger, người đứng đầu một công ty độc quyền lớn nhất thế giới, họ đều đã tự sát! 

Bức tranh trên đây không hẳn đã là số phận tất yếu của những người giàu có. Có biết bao niêu người giàu có đã có một cuộc sống an lành hạnh phúc? Tiền bạc của cải tự nó không phải là một điều xấu. Ai trong chúng ta cũng cần có tiền bạc của cải để sống xứng đáng với nhân phẩm. Sự túng thiếu bần cùng là một sự dữ mà Thiên Chúa không bao giờ muốn cho con cái ngài phải lâm vào.

Tuy nhiên, tiền bạc của cải vẫn luôn là con dao hai lưỡi. Nếu được sử dụng như một phương tiện, tiền bạc sẽ giúp cho con người sống xứng đáng với phẩm giá của mình hơn. Nếu trái lại, con người chạy theo tiền của như một cứu cánh trong đời người, nghĩa là con người có thể tôn thờ nó như thần tượng để quên đi tất cả những giá trị khác trong cuộc sống, thì lúc đó, sự phá sản về vật chất cũng như tinh thân là điều tất yếu với con người.

Khi kể lại dụ ngôn của người quản lý biết dùng tiền của để mua chuộc bạn bè, Chúa Giêsu muốn kéo chúng ta trở lại với chân lý nền tảng trong cuộc sống: hãy chuẩn bị cho cuộc sống mai hậu, hãy đầu tư tất cả cho cuộc sống vĩnh cửu. Hãy hướng tất cả mọi sự vào củng đích của cuộc sống. Hãy dùng tiền bạc, hãy cư xử thế nào để luôn có những người bạn luôn chờ đón ta trước cổng thiên đàng.