Ngàn năm bia miệng…

1010

Nhà độc tài nào sau khi ra đi vũng trở thành bia cho không biết bao nhiêu những lời đàm tiếu của thiên hạ. Năm 1986, người ta nói đến trên 3.000 đôi giày đã trở thành bảo tàng viện của bà Imelda Marcos, phu nhân của cựu tổng thống Phi Luật Tân, ông Ferdinand Marcos. Sau đó, người ta lại bàn tán về những đôi giày của bà Elena, vợ của nhà độc tài Ceaucescu bị hành quyết tại Rumani.

Khi vợ chồng cựu tổng thống Marcos bị bắt buộc phải bỏ nước Phi, dân chúng đã tuôn đến dinh tổng thống như một ngày hội: họ đến đó chỉ để xót xa so sánh cái cảnh giàu sang quá mức của gia đình nhà độc tài với cái đói khổ mạt rệp của dân chúng. Người dân Phi nói rằng, trong 9 năm liền, bà Imelda Marcos chỉ có thể mang một đôi giày đến 3 lần là cùng. Sau khi hành quyết vợ chồng Ceaucescu, người ta mới khám phá ra rằng căn nhà mà họ cho là bình thường của họ, chính là một biệt thự sang trọng với 40 phòng khác nhau được trang trí bằng những bức tranh đắt giá, phòng tắm được khảm bằng vàng. Mỗi phòng đều có truyền hình và máy vidéo.

Tài sản của ông Ceaucescu, cũng không thua kém gì những của cải biển lận của ông Noriega, cựu tổng thống bị truất phế của Panama. Ông tướng này không những chỉ có những căn nhà lộng lẫy trong nước, mà còn không biết bao nhiêu biệt thự ở Pháp và các nước khác. Máy bay và những chuyến du thuyền của ông không còn là những phương tiện để di chuyển, mà là cả một thứ sưu tầm.

Không có một nhà độc tài nào mà không tham lam tiền của. Người ta nói đến hằng tỷ đô la của ông Marcos. Nhà độc tài của một nước nghèo nàn như Haiti cũng có đến 400 triệu mỹ kim. Somoza, người bị lật đổ tại Nicaragua, thì có đến hàng trăm triệu đô la đầu tư vào những kinh doanh đồi truỵ như đĩ điếm, cờ bạc. Cựu hoàng đế Bokassa của một nước nghèo nàn lạc hậu như cộng hoà Trung Phi bên Phi Châu, đã làm lễ đăng quang năm 1976 với một phí tổn là 20 triệu mỹ kim. Người ta còn ước tính tài sản của tổng thống Zaire là ông Mobutu Sese Seko lên đến gần 5 tỷ mỹ kim.

Giá của những tài sản bất chính ấy thường giống nhau: một cuộc lưu vong nhục nhã, một cuộc trốn chạy không kèn không trống, một cuộc hành quyết dã man hay một cuộc sống trong lo sợ từng ngày và là mục tiêu cho những oán ghét.

Mỗi dịp đầu năm, dường như ai cũng muốn làm một quyết tâm. 50 phần trăm người Hoa Kỳ quyết tâm giảm thiểu sự ăn uống để gìn giữ sức khoẻ.

Đối với người Kitô chúng ta, sức khoẻ tinh thần, sự cường tráng tâm linh có lẽ là điều quan trọng hơn cả. Quyết tâm của chúng ta phải là quyết tâm điều chỉnh lại sự lựa chọn cơ bản của chúng ta. Đâu là cùng đích của cuộc sống chúng ta? Đâu là hướng đi đích thực của cuộc sống chúng ta? Đâu là lý tưởng của chúng ta? Đâu là giá trị cao cả nhất trong cuộc sống của chúng ta? Tiền bạc và nhất là tiền bạc bất chính có đem lại Hạnh phúc cho đời người không?