Ngụ ngôn cây nến

985

Một buổi tối cúp điện, ngọn nến dược đem ra đặt ở giữa phòng. Người ta châm lửa và nó bắt đầu lập lòe cháy sáng. Nó hân hoan nhận ra rằng nó đã giúp cho mọi người có ánh sáng. Ai cung phải trầm trồ: “Ôi chao, ngọn nến sáng quá, dẹp đẽ dễ thương quá.” 

Thế nhưng, những giòng sáp nóng đã bắt đầu chảy ra lăn dài dọc theo thân ngọn nến. Nó cảm thấy càng lúc càng bị lùn xuống, ngắn đi cho đến khi chỉ còn lại một nửa, ngọn nến giật mình tự nhủ: “Chết mất, ta mà cứ cháy sáng mãi thế này thì chẳng mấy chốc, ta sẻ tàn lụi mất thôi! Tai sao? Tại sao ta phải hy sinh một cách thiệt thòi, oan uổng và ngu dốt như vậy chứ ?

Ngần ngừ trong một thoáng, ngọn nến đã quyết định nương theo một cơn gió thoảng để tự mình tắt phụt đi.. Tất cả chỉ còn lại một sợi khói mỏng manh giống như một nụ cười mãn nguyện yên tâm

Mọi người trong phòng chợt nhốn nháo bảo nhau: “Thôi chết! Tắt mất ngọn nến rồi, tối quá, làm sao bây giờ?. Ngọn nến chưa kịp cảm thấy kiêu hãnh vì sự hiện diện quan trọng của mình thì đã có một người bình tĩnh lên tiếng đề nghị: “Nến dễ bị gió thổi tắt lắm, để tôi đi tìm một cái đèn dầu thì bảo đảm hơn!”

Chỉ cần mò mẫm trong bóng tối ít phút, người ta đã tìm và thắp sáng được một cây đèn dầu cũ kỹ. Còn mẩu nến cháy dở ban nãy thì người ta quẳng vào ngăn kéo tủ. 

“Chính anh em là muối cho đời.  Nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối cho nó mặn lại?  Nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi. 14 Chính anh em là ánh sáng cho trần gian.  Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được.

15 Cũng chẳng có ai thắp neon lên rồi lại đặt bên dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và nó soi sáng cho mọi người trong nhà. 16 Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Ðấng ngự trên trời.” Mt 5,13-16