Khước từ

885

Đệ nhị thế chiến vừa kết thúc, một người lính  trẻ đã viết thư về cho cha mẹ để báo tin ngày về của anh:  

– Thưa cha mẹ, con có một người bạn từng chiến đấu bên cạnh nay đã thành kẻ tàn phế. Chiến tranh đã cướp đi người bạn của con một chân rồi.

Người cha viết thư hồi âm và đề nghị:

– Con cứ mời bạn con về ở với gia đình ta. Xưởng của cha cũng có thể sử dụng những người tàn tật nhưng vẫn còn đôi bàn tay.

Nhận thư cha, người lính trẻ cho biết thêm một chi tiết:

– Thưa cha, người bạn của con không những mất một chân, mà cũng không còn cả đôi bàn tay nữa .

Trong lá thư sau người cha viết:

– Con ơi ! Cha không thể nào thu nhận vào xưởng của cha một người cụt tay cụt chân như bạn của con được. Một người tàn phế như vậy thì còn có ích gì cho xã hội nữa.

 Nhận được những lời lẽ như thế người con không bao giờ trở về nhà và cũng không bao giờ liên lạc thư từ với gia đình nữa. Bởi vì con người tàn phế ấy không ai khác hơn chính là anh.

Hầu như không ai chết vì người công chính,họa may có ai dám chết vì người lương thiện chăng.Thế mà Đức Kitô đã chết vì chúng ta,ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi”(Rm 5,7-9)