Báo thù

1234

Sách Quốc văn Giáo Khoa Thư, lớp sơ đẳng kể câu chuyện: Một hôm, một người hào phú có chuyện lôi thôi với một người thợ. Đang cơn tức giận, người hào phú lấy hòn đá ném người thợ. Người thợ nhặt hòn đá cất đi một chỗ, nghĩ bụng rằng: 

– Thế nào cũng có lúc ta sẽ lấy hòn đá này mà ném vào đầu nhà ngươi .

Cách ít lâu sau, người hào phú chẳng may cửa nhà sa sút, tiền của sạch không, phải đi ăn xin. Một hôm, người thợ trông thấy người ấy ăn mặc rách rưới, đi qua trước cửa, vội vàng chạy đi lấy hòn đá, định để ném lại. Nhưng khi tay đã cầm hon đá, anh ta lại nghĩ rằng:

– Người ấy lúc còn giàu sang mà ta báo thù thì là dại bây giờ người ấy khổ sở mà ta báo thù thì là hèn. Thôi, ta không nên báo thù. Rồi anh quăng hòn đá xuống ao.

Ai trong chúng ta lại không từng bị người khác xúc phạm, gây tổn hại vật chất lẫn tinh thần, bằng cách này hay cách khác. Phản ứng tự nhiên của chúng ta là tức giận, đôi khi oán hận. Chúng ta có muôn vàn lý do chính đáng để trả đũa, để báo thù, để “ăn miếng trả miếng” với những kẻ đã gây tổn hại cho chúng ta. Và điều hiển nhiên là, khi sự tổn hại đó gây cho chúng ta sự mất mát quá lớn, chúng ta có nhiều lý do hơn nữa để trì hoãn sự tha thứ, chúng ta có nhiều lý do hơn nữa để trả thù.

Đức Giê-su đã dạy rằng: “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ ngược đãi anh em” (Mt 5,44).