Ăn miếng trả miếng

907

Đêm đã về khuya, người tài xế xe tải dừng lại trước một quán ăn bên đường để dùng bữa và nghỉ ngơi một chút. Trong lúc ông đang ăn uống, bỗng nhiên có ba cua rơ xe đạp hùng hổ bước vào quán. Bầu không khí trở nên căng thẳng khi ba tên xồng xộc đi vào trong những chiếc áo khoác bằng da dơ bẩn với biểu tượng chữ vạn.

Bọn chúng đảo mắt và lập tức chọn người tài xế xe tải làm mục tiêu để thị uy. Một tên đổ muối và tiêu lên đầu ông; một tên khác cầm đĩa bánh của ông lên, ném xuống nền nhà rồi lấy giầy đạp nát; tên còn lại lập úp tách cà phê, làm bắn tung tóe vào vạt áo của ông.

Người tài xế không nói một lời. Ông chỉ lẳng lặng đứng dậy, chậm rãi đến quầy thu ngân, nhẹ nhàng trả tiền rồi đi ra.

Một tên côn đồ còn lên tiếng chế nhạo: “Thằng cha chết nhát ấy không đáng mặt anh hào một chút nào.”

Người bồi bàn đứng phía sau quầy, liếc nhìn ra ngoài một lát, rồi chậm rãi trả lời: “Hắn cũng chẳng phải là một tài xế cho ra hồn nữa chứ. Xe tải của hắn vừa mới cán dẹp cả ba chiếc xe đạp của mấy ông rồi.”