Vui vẻ giúp người

851

Charlene Johnson

Một phụ nữ dung mạo đẹp đẽ, y phục cầu kì, trang sức khéo léo, đi tìm một nhà tâm lí phụ đạo và trò chuyện với ông. Nhà tâm lí phụ đạo phát hiện cuộc sống của người phụ nữ nầy hoàn toàn bị ham muốn vật chất lấp đầy, và cuộc sống của bà lại hoàn toàn trống rỗng. Bà yêu cầu ông chồng quá nhiều thứ : nhà cửa, xe hơi, áo quần trang sức, đồ dùng gia đình… khiến cho chồng bà cung ứng không kịp, ý chí suy sụp, gần như phá sản, cuối cùng họ chỉ có cách là chia tay.

Người cố vấn giới thiệu bà ta làm quen với một người làm công tự nguyện mà tuổi đã cao, ông ta nói : “Bà có thể nghe bà ấy kể làm sao mà bà ta tìm được niềm vui trong cuộc sống”. Bà ấy liên lạc với người làm công tự nguyện, người làm công tự nguyện nói với bà:

“Chồng tôi bị bệnh viêm phổi mà chết, ba tháng sau, đứa con trai duy nhất của tôi cũng chết vì bị tai nạn xe. Tôi không có người thân, cũng không có tài sản, lâm vào cảnh tuyệt vọng, ngủ không được, ăn nuốt cũng không xuống, từ trước đến nay không cười với ai cả, thậm chí tôi muốn tự tử. Một hôm trời đã tối, lúc tôi tan ca trở về nhà, thì có một con mèo nhỏ vừa ốm vừa bẩn chạy theo tôi. Tôi cảm thấy nó rất tội nghiệp, bên ngoài trời lại lạnh, cho nên tôi liền mang nó về nhà. Cho nó ăn một chút sữa bò, nó thích thú kêu meo meo, cọ sát vào chân tôi, mấy tháng nay, lần thứ nhất tôi cười!”

“Sau đó tôi bắt đầu suy nghĩ, nếu giúp một con mèo nhỏ mà có thể làm cho tôi cười được như vậy, nếu giúp cho người ta một chút việc, thì không phải càng có thể làm cho tôi vui vẻ sao ? Cho nên ngày hôm sau, tôi liền làm một ít bánh ngọt, đi thăm người lân cận bị bệnh nằm trên giường sát cạnh nhà tôi. Mỗi ngày tôi thử làm một chút việc tốt có ích đối với người khác, nhìn thây họ thích thú, thì tôi vui vẻ. Tôi nghĩ, ngoài cá nhân ra, họ có thể muốn giúp người khác mà không được bao nhiêu, thì họ mới không vui sướng nổi, không biết bây giờ có ai ăn được ngủ ngon như tôi không, bởi vì tôi đã tìm được niềm vui !”

Người đàn bà giàu có nọ đã khóc, bà rất nhiều tiền, muốn mua cái gì, thì có thể mua được cái đó, nhưng bà cầm tiền không được và cũng không mua được thứ gì. Bà ta hạ quyết tâm: “Tôi phải bắt đầu làm một người, không làm một đứa con nít ngu xuẩn”.

Suy tư:

Có người nói: tôi già rồi, bắt đầu làm lại cuộc đời thì trễ quá, muộn quá… đó là tâm trạng của những người bi quan, nhìn đời cũng tối mù như tâm hồn của mình. Nhưng cuộc sống luôn luôn đẹp và đổi mới mỗi ngày.

Đối với người có quyết tâm thì không có gì là muộn cả, Chúa Giêsu đã bảo đảm với chúng ta điều đó: “Vậy, tôi nói cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì 99 người công chính không cần phải sám hối ăn năn” (Lc 15,7 ). Chúa Giêsu không nói : trên trời sẽ vui mừng vì có người ăn năn sám hối khi họ được 20, 30 hoặc 50 tuổi, có nghĩa là Ngài không ấn định tuổi tác, chức vụ nghề nghiệp… để làm tiêu chuẩn sám hối, trở lại.

Làm lại cuộc đời ngay bây giờ, có nghĩa là khi chúng ta nhận ra được cái tội lỗi xấu xa, cái dở ẹt của mình, Thiên Chúa kiên nhẫn với tội của chúng ta, chỉ sợ rằng đời sống con người có hạn, mà sự kiên nhẫn của Thiên Chúa cũng ở trong giới hạn cuộc sống ấy mà thôi. “Phải luôn luôn khởi sự lại. “Phải luôn luôn tu chỉnh thêm…”.