Vợ tôi đó

870

Một vị khách quay sang người ngồi bên và chê giọng ca của một phụ nữ đang hát vui giúp cho họ.
– Giọng ca gì nghe mà khiếp! Anh có biết bà ta là ai không?
– Biết chớ – Câu trả lời – Vợ tôi đó.
– ái chà, xin lỗi anh. Thực ra thì không phải do giọng ca của chị ấy. Chính cái thứ hổ lốn mà chị ta buộc lòng phải ca hát lên mới là khiếp. Tôi không hiểu đứa nào lại đi viết một bài ca kinh khủng như vậy?
– Tôi viết đấy.

Phê bình, xét đoán người khác là một việc làm thường gây thích thú cho chúng ta, bởi chúng tạo cho chúng ta cảm giác mình là người tốt, hoặc ít nữa, cũng không phải là người tồi tệ, đốn mạt. Người xưa có khuyên kẻ quân tử hãy tự kiểm mỗi ngày ba lần để sửa mình. Đừng xét đoán, và các ngươi sẽ không bị xét đoán…Luca 6:37-39