Vẽ gì khó

663

Ngày xưa có một họa sĩ vẽ cho vua nước Tề mấy bức tranh. Vua hỏi:

– Vẽ gì khó? .

– Thưa, vẽ chó, vẽ ngựa khó.

– Còn vẽ gì thì dễ?

– Thưa vẽ ma quỉ thì đễ.

– Tại sao vậy? 

– Chó ngựa là những con vật. Ai cũng trông thấy vẽ mà không đúng, người ta sẽ cười cho do đó vẽ chó, vẽ ngựa khó lắm? Còn như ma quỉ có ai trông thấy bao giờ đâu. Cứ việc tưởng tượng ra mà vẽ. Vẽ thế nào cũng được! Không sợ ai bắt  bẻ. Cho nên vẽ ma vẽ qui dễ lắm!

Ông Philipphê xin với Thầy Giêsu:”Xin cho chúng con thấy Chúa Cha” (Ga 14,8).
Khao khát của ông cũng là khao khát của biết bao người, những người thiện chí không ngừng tìm kiếm Thiên Chúa, Ðấng mà họ gọi bằng những tên khác nhau: Ðấng Tối Cao, Ðấng Tuyệt Ðối, Ðấng vượt trên mọi danh… Con người muốn bắc một nhịp cầu với Ðấng siêu việt, muốn có cảm nghiệm và tương quan với Tạo Hóa. Thiên Chúa đã đáp lại khát vọng Ngài gieo nơi lòng người khi cho Con Một Ngài làm người, ở giữa chúng ta.
Nơi Ðức Giêsu Kitô, chúng ta gặp được Thiên Chúa, dễ gần, dễ thấy, dễ quen. Thiên Chúa đâu chỉ ở nơi cao thẳm ngàn trùng, Thiên Chúa hiện diện nơi con người Ðức Giêsu khiêm hạ. Giữa Ngài và Thiên Chúa Cha có một gắn bó lạ lùngđến nỗi Ðức Giêsu dám nói: “Ai biết Thầy là biết Cha” (14,7) “Ai thấy Thầy là thấy Cha” (14,9) vì “Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy”(14,10).