Trưởng thành

836

Có một thanh niên khao khát theo đuổi võ thuật. Anh băng rừng lội suối để tầm sư học đạo. Một ngày nọ, sư phụ nói với anh rằng, ông có một việc cần giao cho anh làm. Nói xong, ông chỉ tay vào một tảng đá lớn và bảo anh hãy dùng sức mình nâng tảng đá đó rồi chuyển sang một chỗ khác.

Chàng thanh niên bắt tay vào thực hiện công việc của sư phụ giao cho. Ngày lại ngày, anh cố gắng dùng hết sức mình để chuyển tảng đá sang chỗ khác. Thậm chí anh còn không đẩy nổi tảng đá ra khỏi vị trí đó nữa, bởi tảng đá quá to và nặng. Ngày nào cũng vậy, anh cố gắng từ sáng sớm đến tối mịt, nhưng tảng đá vẫn cứ đứng trơ trơ. Đôi vai anh theo năm tháng dần chai cứng lại. Chàng thanh niên cảm thấy mệt mỏi, thất vọng, chán nản vô cùng với công việc của mình vì công sức đã bỏ ra rất nhiều mà chẳng làm nên trò trống gì.

Anh tự nhủ, mình sẽ chẳng làm nổi việc đó đâu. Sao mình lại ngốc nghếch đi nhận lời làm một công việc điên khùng như thế này cơ chứ? Anh quyết định đi tìm sư phụ và từ chối không tiếp tục làm công việc này nữa

Nhìn thấy dáng vẻ đầy bức xúc của chàng trai, sư phụ ôn tồn vỗ vai anh: “Ồ, con của ta, thời gian vừa qua, ta đã yêu cầu con hãy dùng tất cả khả năng, sức lực của con để làm công việc di chuyển tảng đá ra chỗ khác và con đã nhận lời. Thế nhưng, ta chưa bao giờ hy vọng là con sẽ chuyển được tảng đá ấy ra chỗ khác được cả. Bây giờ, con quay lại gặp ta, con cảm thấy mình đã cố gắng rất nhiều và đã thất bại nên con sẵn sàng từ bỏ công việc đó. Thế nhưng con ơi, con hãy thử nhìn lại xem, mặc dù con không thể di chuyển nổi tảng đá, nhưng kết quả mà con có được là một sức khỏe phi thường, tay chân con bây giờ đã cứng và mạnh hơn trước rất nhiều lần, có thể giúp con đứng vững vàng trong cuộc đời. Đôi vai con bây giờ đã chai lại và con có đủ sức mạnh để gánh vác mọi gánh nặng mà con gặp phải trên đường đời. Bây giờ, con đã hiểu mục đích của ta chưa? Ta chỉ muốn con trở thành một con người mạnh mẽ, phi thường, đủ sức để đương đầu với những trở ngại trên đường đời sắp tới của con mà thôi!.”

Hỡi các bạn trẻ, đừng bao giờ ngại ngần dấn thân vào gian khổ! Nhờ gian khổ, chúng ta trưởng thành đến mức chính mình cũng không thể ngờ. Nếu cuộc đời chúng ta chỉ toàn những điều dễ dàng và thuận lợi, có lẽ chúng ta khó có thể trưởng thành được, phải không các bạn?

Đức Giêsu Nadaret chính là một người Tôi tớ, một Đấng vô tội, chịu đau khổ chỉ vì tình yêu.

Trong cuộc đời trần gian, không những Chúa có kinh nghiệm về sự giới hạn của thân xác, như đói khát, mệt nhọc, mà còn có kinh nghiệm về sự giới hạn trong tâm hồn. Những thử thách, và nhất là cái chết, làm cho Ngài phải buồn sầu, xao xuyến. Đặc biệt cái chết, cho dù Ngài đã vui lòng chấp nhận nó, vì vâng phục và yêu thương. Cho nên, ở vườn Cây dầu, khi nghĩ đến những đau khổ và giờ phút bi thảm cuối cùng đã gần kề, Chúa nói với các môn đệ là tâm hồn Ngài buồn đến chết được. Ngài cũng xin Chúa Cha cất chén đắng, tuy vẫn hoàn toàn vâng theo ý Cha (Mc 14,34.36).

Người môn đệ nào đang mang ách nặng thập giá, hoặc sợ hãi trước những đòi hỏi của thập giá, cần tìm sức mạnh, an ủi và nâng đỡ trong sự Phục sinh của Chúa. Những người đi trước chúng ta trong cuộc chiến đấu cho niềm tin đã làm như vậy, nên họ mới có thể nói: “Chúng tôi bị dồn ép tư bề, nhưng không bị đè bẹp; hoang mang nhưng không tuyệt vọng; bị ngược đãi nhưng không bị bỏ rơi; bị quật ngã nhưng không bị tiêu diệt. Chúng tôi luôn mang nơi thân mình cuộc Thương khó của Đức Giêsu, để sự sống của Đức Giêsu cũng được biểu lộ nơi thân mình chúng tôi” (2Cr 4,8-10).

Sống như vậy thì Thập giá của Đức Kitô quả không phải là vô ích.

 

Do cảm nghiệm được sự đau khổ và cái chết của chính mình, cũng như những khó khăn của một cuộc sống cho tình yêu và vì tình yêu, Chúa đã hiểu thế nào là nỗi đau khổ của con người. Thái độ của Chúa chạnh lòng thương đám đông lầm than vất vưởng (Mt 9,36), xúc động trước những người đau khổ (Mc 1,14; Mt 20,34; Lc 7,13 …) cho thấy Ngài nhạy cảm trước nỗi khổ của người khác, một sự nhạy cảm chỉ có nơi những người đã từng có kinh nghiệm về sự đau khổ. Không chỉ có thế. Chúa còn mời gọi những con người ấy chạy đến tìm sự an nghỉ nơi Ngài (Mt 11,28-30).