Người con hiếu nghĩa

907

Thầy Tử Lộ vào hầu Khổng Tử, nói rằng:

– Đội nặng đường xa, thì tiện đâu nghỉ đấy, không đợi chọn chỗ rồi mới nghỉ. Nhà nghèo, cha mẹ già, thì con làm thế nào, hay thế ấy, không đợi quyền cao chức trong mới chịu làm. Ngày trước Do này, lúc song thân còn cơm thương dưa muối, đường xa muôn dặm phải đội gạo để nuôi song thân. Lúc song thân mất, làm quan ở nước Sở xe ngựa hàng trăm, lương bổng hàng vạn, ăn những miếng ngon, mặc những của tốt, mỗi khi nhớ đến song thân lại muốn dưa muối để nuôi người như trước, thì không sao được nữa ! Cha mẹ tuổi già như bóng qua cửa sổ. Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, con muốn nuôi, mà cha mẹ không còn sống. .

Khổng Tử nói:

– Do nhà người phụng sự song thân như thế rất là phải. Lúc người còn, thì hết lòng phụng dưỡng, lúc người mất thì hết lòng thương tiếc. 

Ðiều răn thứ bốn trong mười điều răn đã viết: “Hãy thảo kính cha mẹ”. Lòng tôn kính, hiếu thảo đối với cha mẹ phát xuất từ sự biết ơn đối với các bậc sinh thành, đã nuôi dưỡng, giáo dục con cái, giúp con cái lớn lên về tầm vóc, khôn ngoan và ân sủng. “Hãy hết lòng tôn kính cha con, và đừng quên ơn mẹ đã mang nặng đẻ đau. Hãy luôn nhớ công ơn dưỡng dục sinh thành, công ơn ấy con lấy chi đáp đền cho cân xứng ? (Hc 7, 27-28 ). Lòng hiếu thảo được bày tỏ qua sự khôn ngoan và vâng phục chân thành “Con khôn giữ lời cha nghiêm huấn, kẻ nhạo báng chẳng nghe lời sửa dạy”( Cn 13, 1 ). Ðiều răn thứ tư còn cho những người con đã trưởng thành biết trách nhiệm của họ đối với cha mẹ, về vật chất cũng như tinh thần, khi các Ngài già yếu, bệnh tật, cô đơn hay hoạn nạn. Lòng hiếu thảo sưởi ấm bầu khí gia đình “con cái là vinh quang của tuổi già” ( Cn 17, 6 ). Người công giáo vừa sống chữ hiếu theo truyền thống mà vẫn hài hòa trong việc giữ giới răn thứ tư của Ðạo trong mười thập giới của Thiên Chúa.