Trưng dẫn Kinh Thánh

1016

Có một câu truyện kể về một người buôn ngựa tại miền đồi núi West Virginia. Ông ta là một nhà buôn ma mãnh, bao giờ cũng tìm những câu Thánh Kinh phù hợp để biện hộ cho kiểu buôn bán tráo trở của mình. Trong mỗi trường hợp, ông ta chỉ cần trưng ra một đoạn Thánh Kinh.

Một lần kia, người buôn ấy có một con ngựa bệnh. Ông cố bán tống bán tháo nó đi, nhưng vì mọi người trong vùng đều biết con ngựa ấy bị bệnh nên chẳng ai thèm rớ vào.

Thế rồi, một hôm, có một người lạ mặt từ xa đến. Và chẳng mấy chốc sau đó, dân làng đã thấy người ấy cưỡi con ngựa bệnh kia ra đi, trong khi nhà buôn lém lỉnh nọ đứng phía sau đang tươi cười, hứng chí, đếm những xấp tiền dầy cộm.

Chuyện này làm cho bà vợ của người buôn ngựa cảm thấy khó chịu: “Ông đã cam đoan với tôi rằng ông sẽ không bán con ngựa bệnh ấy cho bất cứ ai cơ mà?”

Chồng: “Đúng vậy. Thế nhưng, một nhà giảng thuyết lỡ đường đi ngang qua đây, và tôi đành bấm bụng nhường nó lại cho ông ta.”

Vợ: “Thế à! Một tu sĩ à!”

Chồng: “Đúng như lời Thánh Kinh đã nói, ‘người là khách lạ và tôi đã tiếp đón”.