Trại tập trung Dachau

892

Dachau: đó là một địa danh mà dân Âu châu không bao giờ xoá bỏ khỏi ký ức của họ. Nơi tập trung và sát hại hàng triệu người Do Thái dưới thời Đức quốc xã, Dacahu vừa là hoả ngục của hận thù, độc ác, nhưng cũng là khung trời rực sáng những vì sao của yêu thương, tin tưởng.

Edmond Michelet, văn sĩ Pháp bị giam tại đây và sau này trở thành bộ trưởng Tư pháp, đã viết lại ký sự của những ngày bị giam trong địa ngục Dachau. Ông kể lại rằng, mỗi buổi sáng, các linh mục bị giam tù lén lút cử hành thánh lễ. Các tù nhân Công Giáo, bát chấp mọi đe doạ đến mạng sống, chen chút sát cánh bên nhau để tham dự thánh lễ.

Phẩm phục của linh mục chủ tế chỉ là một mảnh áo tù rách rưới thảm thương. Cái tách uống nước được dùng làm chén thánh, hộp thuốc ho được dùng làm bình đựng bánh lễ.

Sau thánh lễ, một số người được chia công tác mang Mình Thánh đến cho những người đang hấp hối được giam riêng trong phòng đặc biệt… Edmond Michelet kể lại rằng: hình ảnh ông vẫn luôn ghi nhớ đó là nụ cười rạng rỡ của những người đang tiến đến cõi chết.

Vào khoảng cuối năm 1944, một nghi lễ đặc biệt đã diễn ra ngay trong trại Dachau. Một phó tế người Đức, bị lao phổi, đang hấp hối… Các linh mục đang bị giam bèn nghĩ đến chuyện phong chức linh mục cho thày… Một vị Giám mục cùng bị giam đã chấp thuận tiến hành nghi thức. Người ta làm mọi cách để che mắt người lính canh. Một người Do Thái đã chấp nhận chơi đàn vĩ cầm để đánh lạc hướng sự chú ý của công an, vị Giám mục người Pháp, trong bộ đồng phục rách rưới của tù nhân, đã phong chức linh mục cho một chủng sinh người Đức.

Vị tân linh mục đã cử hành thánh lễ đầu tiên ít ngày sau đó. Và đó cũng là thánh lễ cuối cùng của ngài… Trong quyền nhật ký của ngài, người ta đọc thấy hai chữ: Tình yêu, đền bù…

Tình yêu mạnh hơn sự chết. Chân lý này sáng ngời một cách mãnh liệt ngay trong những nơi mà hận thù chết chóc ngự trị như luật tối thượng của cuộc sống. Hận thù càng dâng cao, chết chóc càng đe doạ, người ta càng thấy có những tấm gương của hy sinh, xả kỷ và tin tưởng.

Dạo tháng 6/1989, một số linh mục, Giám Mục người Balan đã hành hương đến trại tập trung Dachau để kỷ niệm 50 năm ngày thế chiến thứ hai bùng nổ và nhất là để tưởng niệm gương hy sinh của gần ba ngàn linh mục thuộc 9 quốc tịch khác nhau bị giam giữ tại đây. Trên ngôi mồ chôn lớn nhất, một thánh lễ đã được cử hành không phải để gợi lại hận thù mà là để cầu xin ơn tha thứ và hoà giải.

Đó chính là cái nhìn đích thực của người Kitô. người Kitô không những tin rằng hoa trái của yêu thương vẫn luôn có thể trổ bông ngay trên chính lò lửa của hận thù, nhưng họ còn được mời gọi để chỉ thấy yêu thương và tha thứ giữa hận thù.

Đó cũng chính là lời mời gọi của Đức Kitô trong thánh lễ mà Giáo Hội cử hành mỗi ngày. Chúng ta không tưởng niệm những độc ác dã man trong cái chết của Chúa, chúng ta không gợi lại hận thù trong cuộc tử nạn của Ngài, nhưng chỉ nhìn thấy yêu thương và tha thứ vô bờ của ngài. Ngài mời gọi chúng ta hãy chỉ nhìn thấy yêu thương và tha thứ giữa hận tù, hãy múc lấy yêu thương và tha thứ để đáp trả lại hận thù…