Chiếc khăn vấy mực

1142

Có một lần, có một phụ nữ đưa cho nhà danh họa Lu-si-jin một chiếc khăn tay rất đắt giá, nhưng trên chiếc khăn có một vết mực lớn.
Bà ta nói: “Thật đáng tiếc, nếu nó sạch sạch một chút thì đẹp biết mấy, như thế nầy thì hoàn toàn hư hoại rồi”.
Lu-si-jin không nói một lời nào, chỉ nói mượn chiếc khăn tay của bà ta một ngày. Qua ngày hôm sau, lúc ông ta đem chiếc khăn tay trả lại cho bà ta, cũng vẫn không nói gì cả, nhưng người phụ nữ ấy vừa nhìn thấy chiếc khăn thì thích thú vô cùng. Bởi vì nhà danh họa không cười ấy đã lợi dụng vết bẩn ấy mà vẽ nơi góc của chiếc khăn một bức tranh cực kỳ khéo léo.
Bây giờ giá trị của chiếc khăn tay vuông vuông ấy càng đắt hơn.
Nhà hoạ sĩ đại tài biết lợi dụng vết bẩn trên chiếc khăn tay, đề hoạ thành một bức tranh đẹp đẽ, đầy tính mỹ thuật. Bruno Hagspiel

Trước mặt Thiên Chúa không ai là không có tội. Thiên Chúa là nhà hoạ sĩ không những đại tài mà còn tuyệt vời khi họ tranh, tội lổi của chúng ta dù to lớn bao nhiêu chăng nữa, nếu chúng ta khiêm tốn phó mình trong tình yêu của Ngài, thì Ngài sẽ biến chúng ta thành một tác phẩm mới, hoàn hảo và đẹp hơn, có ích cho Giáo hội và cho xã hội hơn.
Có ai tội lỗi như thánh Augustinô, đã trở thành tuyệt tác qua bàn tay hoạ sĩ của Thiên Chúa!
Có ai bất hạnh như thánh Martin de Porres người da đen, dưới bàn tay của Thiên Chúa đã trở nên “trắng” hơn cả tuyết, và là mẫu gương bác ái, yêu người cho mọi người!
Đừng mặc cảm mình là người tội lỗi mà không dám trông cậy vào lòng nhân từ của Thiên Chúa, càng tội lỗi ta càng bám vào tình yêu của Thiên Chúa đề xin Ngài ban ơn, tha thứ và nâng đỡ, càng thấy mình yếu đuối thì càng trông cậy vào Thiên Chúa như cô Maria Madalena (Ga 12,3-8).
Thiên Chúa là nhà họa sĩ đa năng, Ngài sẵn sàng “phục chế” lại cho chúng ta tình trạng trong trắng như ngày chúng ta đón nhận bí tích rửa tội, nếu chúng ta biết đơn sơ tín thác tất cả cuộc sống của chúng ta cho Ngài.