Trí nhớ siêu phàm

859

Lê Quí Đôn, chỉ đọc một lần tấm bia mà có thể nhớ được từng câu từng chữ trong tấm bia đó.

 Napoleon nhớ rõ vị trí của hàng vạn đồn binh ở rải rác trên Âu Châu: và trong khi diễn binh, ông có thể nhớ và gọi tên từng người lính, mà lính của ông biết bao nhiêu mà kể.

 Sénèque, một triết gia La Mã, chỉ nghe đọc một lần 2.000 tiếng không có liên lạc gì với nhau mà lặp lại đủ và đúng theo thứ tự những tiếng đó.

 Bunder Sunger, một người Ấn Độ, chưa hề đọc tiếng Anh bao giờ, mà nghe một lần 50 dòng trong cuốn Paradise Lost của Milton, có thể lặp lại được liền và không sai một chữ.

Nhưng trái lại có người trí nhớ rất kém cỏi, phải đọc đi đọc lại một tiếng tới 10, 20 lần mà vẫn cứ quên, thành ra phải vất vả rất nhiều, khi những người kia vất vả ít.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô khẳng định: “Khi tha thứ, sự tha thứ của Thiên Chúa vĩ đại đến nỗi có thể nói rằng Ngài đã thực sự quên hết. Điều này hoàn toàn trái ngược với những gì chúng ta làm khi tán gẫu với nhau: ‘Người này người kia đã làm điều này điều nọ…”. Chúng ta nắm trong tay toàn bộ lịch sử cuộc đời của rất nhiều người, từ thời Cổ Đại, Trung Cổ rồi Phục Hưng và Hiện Đại phải không? Và chúng ta không hề quên được? Tại sao vậy? Đó là vì chúng ta không có tấm lòng thương xót. Chàng thanh niên A-da-ri-a đã cầu nguyện rằng: ‘Xin hãy đối đãi với chúng con theo lượng từ ái Chúa.’ Và ‘theo lòng thương xót vĩ đại của Chúa, xin cứu vớt chúng con.’ Đây là một lời khẩn cầu lòng thuơng xót của Thiên Chúa, vì Ngài sẽ trao ban cho chúng ta sự tha thứ và ơn cứu độ đồng thời quên hết mọi tội lỗi của chúng ta.”