Một món quà

813

Một bác sĩ nọ rất thích vạn vật học, nên ông thường đi vào rừng tìm những con vật để nghiên cứu. Trong một ngày hè, ông đi vào rừng để tìm những con vật, nhưng vì say mê tìm kiếm nên ông đã đi quá xa rồi khát nước, nhưng ông không biết tìm đâu ra nước để uống. Khi ông thấy xa xa có một ngôi nhà nhỏ, ông liền tới xin một ly nước. Đến nơi, một em bé gái khoảng 7-8 tuổi ra mở cửa tiếp ông, rồi em liền chạy vào nhà thưa với mẹ là có người xin nước. Mẹ nói với cô bé đem cho ông một ly sữa.

Ông đã uống hết ly sữa và rất cảm động, vì đang lúc quá khát chỉ mong được ly nước để uống mà bây giờ được ly sữa. Sau đó, ông đưa cho cô bé một danh thiếp có ghi địa chỉ, tên tuổi nơi bệnh viện, nhà của ông và ông dặn cô bé: “Khi nào nhà cô có người bệnh hãy đem đến địa chỉ này, sẽ được chữa một cách tận tình”.

Khoảng ba tháng sau, mẹ cô bé bị chứng bệnh ung thư rất khó trị và theo địa chỉ của bác sĩ đó, mẹ cô được đem đến bệnh viện nơi mà ông bác sĩ làm việc, và được ông tận tình săn sóc, nhưng phải mất một thời gian chữa trị khá lâu mới khỏi. Khi xuất viện, ông đưa một tờ giấy có ghi các khoản tiền chi phí thuốc thang và các thứ cần thiết lên tới khoảng một triệu Dollar, nhưng bên dưới tờ giấy có đề “tất cả số tiền trên đây được trả bằng một ly sữa”. Chúng ta thấy con người mà còn biết ban ơn, trả ơn như vậy, huống chi là Thiên Chúa, như Chúa nói: “Dù chỉ cho một người bé mọn một ly nước lã mà thôi thì cũng được thưởng”.

Mỗi ngày chúng ta đã hy sinh dành bao nhiêu thời giờ lo cho công việc của anh chị em; chúng ta vâng lời giữ kỷ luật….. mà không ai trả cho chúng ta đồng Dollar nào cả, nhưng chính Thiên Chúa đã trả công cho chúng ta. Vậy chúng ta hãy cám ơn Chúa, không phải chúng ta lấy phần thưởng ở đời này, nhưng Chúa dành cho phần thưởng đời đời. Hằng ngày chúng ta dâng những hy sinh đau khổ, thực ra mà nói, đau khổ của chúng ta không có là gì so với các thánh, nhưng nếu biết dâng những hy sinh bác ái với anh em, vui chịu đau khổ vì lòng mến Chúa thì phần thưởng Chúa dành cho chúng ta rất lớn lao.”

st