Thiên Chúa và tôi

1054

De Mello

Một vị Do thái theo chủ nghĩa thần bí có một phương pháp cầu nguyện rất đặc biệt độc đáo. “Đừng quên à nghe, Thiên Chúa”, ông ta cầu nguyện với Thiên Chúa như thế: “Ngài cần con, như con cần Ngài, Nếu Ngài không tồn tại, như vậy thì con cầu nguyện với ai? Nếu con không tồn tại, thì ai thốt lên lời cầu nguyện đây?”

Giữa người với người cũng như thế, mọi người đều cần thiết cho nhau.

Suy tư:

Chúng ta quan sát hai anh em cùng xin bố mẹ tiền để đi coi phim: Đứa anh nói với bố mẹ là hôm nay ngày quốc tế thiếu nhi các bạn đều rủ nhau đi coi phim, phim hoạt hình “Vua sư tử” hay lắm, có cô giáo cùng đi với tụi con nữa đó, bố mẹ cho con đi nha! Đứa em nói với bố mẹ như thế nầy, bố mẹ cho con đi coi phim với cô giáo nhé! Chấm hết – không dài dòng văn tự tả cảnh tả chân gì cả.

Người Do thái thần bí chủ nghĩa trên đây cầu nguyện với Thiên Chúa như một em bé nói với bố mẹ, như một người bạn rất thân thiết nói với người bạn, không khách sáo, rất chân tình, rất yêu thương và tin tưởng.

Có những lúc chúng ta cầu xin với Chúa mà “rào trước đón sau”, sợ Chúa hỏi lại rồi “bí” trả lời không được, sợ Chúa không hiểu điều mình xin cho nên kể lễ dài dòng, mà chúng ta quên mất lời dạy của Chúa: “Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại; họ nghĩ rằng: cứ nói nhiều là được nhận lời…” (Mt 6,7),/i>.

Lời cầu nguyện của chúng ta cần phải đơn sơ như em bé, tin tưởng như Đức Maria, và yêu mến như các thánh.