Thăng tiến bản thân

930

Tuân Tử có viết: Thấy người hay thì phải cố mà bắt chước, thấy người dở thì phải tự xét xem mình có dở như thế không để mà sửa đổi. 

Mình cỏ điều hay, thì phải cố mà giữ lấy; mình có điều dở, thì phải gắng mà trừ đi.

Người ta chê, mà chê phải, tức là thầy ta; người khen ta, mà khen đúng, tức là bạn ta; còn người nịnh hót ta lại là người cừu địch ta vậy.

Cho nên người quân tử trọng thầy, quí bạn, thích điều phải và rất ghét cừu địch.

Kẻ tiểu nhân thì không thế. Cực bậy mà lại ghét người chê mình; rất dở mà lại thích người khen mình, bụng dạ như hổ lang, ăn ở như cầm thú mà thấy người ta không phục, lại không bằng lòng, thân với kẻ siểm nịnh, xa cách kẻ can ngăn, thấy người chính trực thì cười, thấy người trung tín thì chê . Như thế đù muốn không dở cũng không được.

“Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: ‘Lạy Chúa! Lạy Chúa!’ là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi.” (Mt 7,21)

Đêm nọ vị mục sư đi đóng cửa nhà thờ bỗng thấy một cậu bé nằm ngủ trên hàng ghế chót. Ông đến đánh thức cậu dậy, mời cậu ra để ông đóng cửa nhà thờ. Cậu bé nài nỉ ông thương cho ngủ đỡ một đêm, nhưng ông dứt khoát từ chối. Thấy cậu cố van xin quá, ông gọi điện đến hai trung tâm, nhưng cả hai nơi đều từ chối vì hết chỗ. Thế là cậu bé phải lủi thủi đi vào đêm tối, mà chẳng biết mình sẽ đi về đâu… Về đến phòng, vị mục sư bắt đầu đọc kinh tối và Kinh Thánh như thường lệ. Hôm đó, ông đọc ngay dụ ngôn nói về người Samaritanô nhân hậu. Bỗng ông thấy cậu bé lúc nãy giống như người bị kẻ cướp, còn ông là một trong các tư tế bước qua một bên mà đi, không thương giúp người bị cướp.

Nhìn lại chính mình và tự vấn lương tâm, đó là điều cần thiết. Chúng ta đã từng đọc và nghe Lời Chúa, nhưng hạt giống Lời Chúa không sinh hoa kết quả gì trong cuộc sống chúng ta.

Những ai nghe Lời Chúa mà không đem ra thực hành thì giống như người xây nhà trên cát (Lc 6,49). Cuộc đời này quá ngắn ngủi để chúng ta xây dựng khát vọng trường cửu của mình. Cần sáng suốt nhận định những gì chóng qua và những gì có giá trị vĩnh cửu. Phải lấy Lời Chúa làm khuôn vàng thước ngọc và nền tảng vững chắc cho cuộc sống như người xây nhà trên đá.