Tấm gương sự thật

1053

Theo câu chuyện cổ tích của người Tây phương về cô Bạch Tuyết và 7 chú Lùn thì Sự Thật chiếu sáng và nói qua một tấm gương. Khi hoàng hậu, người kế mẫu của Bạch Tuyết nhìn vào tấm gương sự thật ấy để hỏi về mình, bà được trả lời như sau: “Thưa hoàng hậu, hòng hậu là người đẹp nhất hiện nay”. Mà quả thật, so sánh với những người đàn bà đương thời, bà ta là người đẹp nhất.

Nhưng, công chúa Bạch Tuyết mỗi ngày một lớn và trở nên xinh đẹp. Trắng như tuyết, đỏ như máu, đen như mun: ba màu sắc ấy kết hợp một cách hài hoà để mỗi ngày một gia tăng vẻ đẹp cho cô bé, dù chỉ mới lên 7t uổi. Ai cũng nhận thấy rằng cô đã vượt xa người kế mẫu về sắc đẹp.

Một hôm, hoàng hậu kế mẫu hỏi ý kiến của chiếc gương Sự Thật một lần nữa. Lân này, tấm gương đã trả lời: “thưa hoàng hậu, quả thực hoàng hậu là người xinh đẹp ít có ai sánh bằng. Nhưng hiện nay, công chúa Bạch Tuyết đã đẹp hơn hoàng hậu bội phần. Đây là điều mà không ai chối cãi được, 7 chú lùn cũng đã xác nhận điều đó”.

Người kế mẫu công muốn chấp nhận sự thật ấy. Bà không thể nào chấp nhận cho đứa con riêng của chồng được quyền đẹp hơn bà. Sự ganh ghét đã bắt đầu gậm nhấm tâm hồn bà để rồi bà chỉ còn có mỗi một ý nghĩa trong đầu: đó là loại bỏ người đối thủ tý hon của bà. Bà sai người cho thuốc độc vào một trái táo rồi mang đến cho Bạch Tuyết. Cô bé bị ngộ độc đã đi vào cõi chết, nhưng vẫn giữ nguyên nét đẹp trên gương mặt. Một hoàng tử đã say mê nhìn khuôn mặt bất động ấy… Chàng đã đặt lên môi Bạch Tuyết một hiếc hôn. Chất độc rớt khỏi môi và Bạch Tuyết đã được hồi sinh. Người hoàng hậu kế mẫu nghe điều đó. Sự oán hận và ganh tức đã dồn lên khiến cho người đàn bà chết.

Tấm gương Sự thật của chúng ta chính là Đức Kitô.

Philatô đã có lần hỏi Chúa Giêsu: Sự thật là gì? Chúa Giêsu đã không trả lời cho câu hỏi ấy. Nhưng hẳn những ngời môn đệ đã có lần nghe Chúa Giêsu tuyên bố “Ta là Đường, là Sự Thật, và là Sự Sống” đều có thể trả lời cho câu hỏi ấy.

Chúa Giêsu không chỉ là Sự thật một cách trừu tượng, một cách trống rỗng, mà là sự thật của con người, đối với con người. Cũng chính Philatô, sau khi đã ra lệnh đánh đòn Chúa Giêsu, đã đưa Người ra trước dân chúng và tuyên bố: “Này là người”. Này là Người, này là con người, hay đúng hơn là sự thật về con người. Chúa Giêsu đã để lộ tất cả con người của Ngài qua những vết thương trên người. Phải chăng con người chỉ để lộ nhân tính và tất cả những nét cao quí nhất của mình qua những lằn roi, qua những vết thương đau vì yêu thương, vì phục vụ?

Chúa Giêsu là tấm gương Sự thật của con người. Chỉ qua Đức Kitô, chúng ta mới có thể nhận diện được con người đích thực của chúng ta. Nhìn vào Đức Kitô, tội lỗi và những bất toàn của chúng ta sẽ hiện ra, nhưng hình ảnh cao quí được Thiên Chúa in trên mỗi người chúng ta cũng tỏ lộ.