Sửa chuông cửa

563

Một thanh niên chạy ùa vào tiệm thợ điện, mặt đỏ gay tức tối:
– Sáng hôm qua tôi đã nói anh thay người đến sửa chuông cửa nhà tôi rồi mà? – Anh chàng rống lên – Và ông cũng hứa sẽ cho người đến đấy liền?
– Tôi đã làm đúng như thế- Người quản lý ngắt lời
– Tôi đảm bảo là có! ?, Bill, – Ông ta quay sang gọi một nhân viên ở phía sau văn phòng- Hôm qua anh có tới Parklodge làm việc đó không?
– Có thưa ông – Bill đáp- Tôi có tới đó và nhấn chuông hơn mười phút nhưng không thấy ai mở cửa nên tôi đoán là mọi người chắc đi vắng hết rồi!

Đừng bao giờ trách người khác không hiểu mình khi chính bạn không cho người khác có cơ hội hiểu mình! Cũng đừng trách tại sao bản thân lại có quá nhiều tính cách để chọn lựa, bởi vì chúng ta sinh ra vốn không hoàn toàn có quyền tự chọn môi trường sống ngay từ bé, việc của bạn là phải học cách khống chế nó, chứ không phải than vãn!

Đừng bao giờ ngạc nhiên rằng người ta không được như thế, không làm được cái này, cái nọ, cái kia. Đừng bao giờ nhìn một người bằng vẻ bề ngoài, thậm chí bạn chơi cả đời với người đó cũng chưa hiểu hết con người của họ. Cũng đừng bao giờ đặt mình ở một tượng đài cao vút nào đó rồi nhìn xuống người khác bằng ánh mắt thương hại, hay khinh bỉ, hãy đứng ngang hàng với họ để nhìn nhận, trò chuyện, làm việc… 

Có những việc bạn làm được mà người ta không làm được. Nhưng chắc chắn sẽ có những việc người ta làm rất đơn giản còn bạn thì không tài nào làm được. Cũng giống như phần lớn thanh niên hiện nay, họ xem đá bóng là chuyện dĩ nhiên, nên những người khác không biết chơi bóng thì cười chê ghê gớm lắm. Nhưng họ đâu biết rằng, họ biết đá bóng thì người ta lại biết chơi tennis, bơi lội và có thể họ sẽ không biết điều đó… Nên đừng bao giờ “cười khẩy” ai và cho rằng họ thấp hèn, yếu kém hơn.

Có một câu nói mà tôi khá yêu thích: “Đừng bao giờ chê cười một anh chàng mọt sách, bởi rất có thể sau này bạn sẽ làm việc cùng và cần nhờ vả đến họ.”