Sông suối và đá ngầm

1501

N2T

Sông suối kể lể với đá ngầm:

– “Tại sao anh ngăn cản đường đi của tôi, để tôi phải vượt qua trên anh cho phí tổn sức khoẻ?”

Đá ngầm trả lời:

– “Lẽ nào anh không cảm thấy, chính là do tôi anh mới bắn lên những bọt nước đẹp đẽ của anh, để cuộc sống của anh trở nên tưng bừng phấn khởi và thật dịu dàng”.

(Trích “Chuyện ngụ ngôn cho thời hiện nay”)

Suy tư:

Có những vật tự nguyện mất đi để đời sáng sủa hơn: ngọn nến.

Có những hạt muối tan biến đi để thức ăn thêm vị ngon.

Có những người vợ chấp nhận hy sinh để chồng và con cái đựơc sống.

Có những người bạn chịu thiệt thòi để bạn mình đựơc vinh hoa, phú quý.

Và không có ai chấp nhận hy sinh to lớn bằng bố mẹ mình, cho đến bây giờ tôi vẫn còn xúc động mỗi khi nghe hát bài “Uống nước nhớ nguồn”: “Uống nước nhớ nguồn, làm con phải hiếu, công cha như núi Thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra… vì đâu anh nên người tài ba… …”. Bài hát lột tả tất cả tình thương và sự hy sinh của cha mẹ đối với con cái.

Nhưng gộp lại tất cả tình thương của cha mẹ, bạn bè, người yêu, thì cũng không thể so sánh bằng tình yêu của Đức Giê-su dành cho chúng ta. Ngài đã yêu thương chúng ta cho đến chết, và là cái chết trên thập giá (Pl 2,8) để chúng ta được giải hoà với Thiên Chúa, được gọi Thiên Chúa là cha, và được sống đời đời với Ngài trong vinh quang…

Nếu không có tảng đá cản đường, thì làm gì mà có những bọt sóng tung toé trắng xoá để ta thưởng thức!

Nếu Đức Ki-tô không hy sinh, không chết trên thập giá và sống lại, thì chúng ta làm sao được gọi Thiên Chúa là cha, và hy vọng hưởng phúc với Ngài trên thiên đàng chứ ?