Những tờ giấy bạc

937

Hôm ấy các đội cầu quốc tế đang tranh giải vô địch. Vận động trường chật ních như nêm. Người hèn có, người sang có, kẻ tai mắt lại càng nhiều. Khi tan cuộc mọi người hối hả kéo nhau ra về, thì thấy giữa lối ra vào rải rác có nhiều tờ giấy bạc 500 của một khán giả hớ hênh nào đó đánh rơi. Ai cũng lấm la lấm lét

Thế rồi kẻ trước người sau, đoàn người lần lượt cúi xuống…sửa giầy; có kẻ sửa giầy nhiều lần! Người sang trọng cũng như người hèn, thượng lưu cũng như hạ cấp! Không ai trao đổi với ai một tiếng nhưng ai cũng thấy vui như mở cờ trong bụng: đi xem đấu cầu lần này không ngờ mà dược thần tài đưa đón.

Về đến nhà, xoa tay cho sạch, bẻ ngón tay cho mềm, thò vào túi, rút xấp bạc ra, sung sướng, hí hứng.

Nhưng đứng dưới ánh đèn sáng, nhìn kỹ lại thì ôi thôi khóc hổ ngươi, cười ra nước mắt: Vừa tủi lại vừa nhục. Tức cho ai mà cũng nhục cho ai. Các ngài đã bị sập bẫy trong một một cuộc chơi trắc nghiệm cái ăn của một tổ chức nào đó. Giấy bạc toàn là thứ giả!

Thể mới hay mỗi người đều có máu tham lưu thông trong huyết quản. Mỗi người đều mang sẵn trong tim một tên bất lương, một thằng ăn trộm! Nếu tên bất lương ấy, nếu thằng ăn trộm ấy chưa xuất đầu lộ diện, có lẽ vì ngọn gió nồm chưa thổi lên đó thôi!

Chúa Giêsu phán với họ: “Hãy cẩn thận và hãy giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, vì sự sống con người không trị giá bằng có nhiều của cải”. Lu-ca 12:13-15.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô nói: “Chúa thực sự chúc phúc cho một người khi ban cho người ấy sự giàu có, khi Người làm cho người ấy trở thành một quản trị viên những của cải trần thế vì thiện ích chung và vì lợi ích của tất cả mọi người, không phải chỉ cho một mình người đó. Và không phải dễ dàng để trở thành một quản trị viên trung thực bởi vì luôn luôn có sự cám dỗ của lòng tham, và ước muốn trở thành quan trọng. Thế giới của chúng ta dạy anh chị em điều này và nó sẽ đưa đường dẫn lối cho chúng ta đi trên con đường ấy. Chúng ta phải suy nghĩ về những người khác và nhận ra rằng những gì tôi sở hữu là vì lợi ích của người khác và [khi giã từ thế giới này] tôi không thể mang đi với tôi bất cứ thứ gì tôi đang có đây. Nhưng nếu tôi, như một quản trị viên, sử dụng những gì Chúa ban cho tôi vì thiện ích chung, điều này sẽ thánh hoá tôi, sẽ làm cho tôi thành một vị thánh.