Kẻ tham lam

884

Triều nhà Minh cố hai viên đại thần được cử đi sứ nước Cao Ly tức Triều Tiên.

Chánh sứ là Lý Sĩ Hoành -Phó sứ là Dư Anh.

Khi đến Cao Ly bao nhiêu lễ vật của triều đình nước người đưa tặng, Dư Anh đều giành lấy một mình. Lý Sĩ Hoành vốn biết, không thèm đếm xỉa.

Chưa hết, khi trở về thuyền bị lỗ hổng làm nước biển chảy vào. Dư Anh sắp đồ Sĩ Hoành để xuống dưới, còn đồ của mình chất lên trên.

Tưởng thế là vững trăm phần trăm, không ngờ sau một lúc trời nổi giông bão, thuyền muốn lật, người chủ thuyền liền  xin các hành khách bỏ đồ đi cho nhẹ, rồi hối các thủy thủ quăng đồ xuống biển để giữ lấy mạng người.

Trong cơn hoảng lốt cứu nguy, bọn thủy thủ bất kể đồ ai, cứ thấy ở trên là ném xuống.

Do đó khi thuyền thoát nguy, đồ đạc của phó sứ Dư Anh chẳng còn món nào sót lại.

Người ta thường nói: “Có tiền mua tiên cũng được”. Câu này cũng đúng phần nào. Suy cho cùng, chúng ta cần tiền để mua thực phẩm, quần áo, trả tiền thuê nhà hoặc mua nhà. Một biên tập viên tài chính đã viết: “Tiền bạc đóng vai trò vô cùng quan trọng trong xã hội. Nếu không có tiền để trao đổi thì trong vòng một tháng, thế giới sẽ lâm vào tình trạng hoảng loạn và xảy ra chiến tranh”.

Lc 12, 13-21: Người lại nói với họ thí dụ này rằng: “Một người phú hộ kia có ruộng đất sinh nhiều hoa lợi, nên suy tính trong lòng rằng: ‘Tôi sẽ làm gì đây, vì tôi còn chỗ đâu mà tích trữ hoa lợi?’ Ðoạn người ấy nói: ‘Tôi sẽ làm thế này, là phá các kho lẫm của tôi mà xây những cái lớn hơn, rồi chất tất cả lúa thóc và của cải tôi vào đó, và tôi sẽ bảo linh hồn tôi rằng: “Hỡi linh hồn, ngươi có nhiều của cải dự trữ cho nhiều năm: ngươi hãy nghỉ ngơi, ăn uống vui chơi đi”. Nhưng Thiên Chúa bảo nó rằng: ‘Hỡi kẻ ngu dại, đêm nay người ta sẽ đòi linh hồn ngươi, thế thì những của ngươi tích trữ sẽ để lại cho ai?’ Vì kẻ tích trữ của cải cho mình mà không làm giàu trước mặt Chúa thì cũng vậy”.