Nhớ ơn

818

Một thi sĩ tả lại giấc mơ của ông: ngày kia Chúa Tạo vật mở đại hội “trăm hoa đua nở”, quy tụ đại biểu của các loài hoa trên trái đất.

Cả một rừng hoa bạt ngàn tươi thắm muôn màu khoe sắc trước nhan chúa tạo vật. Các đại biểu hoa gặp nhau tay bắt mặt mừng, vang lời chúc tụng chúa tạo vật và chào thăm nhau.

Duy có hai loài hoa không thèm giáp mặt nhau, đó là hoa thi ơn và hoa nhớ ơn.

Quả thực ở đời lắm kẻ thi ơn nhưng ít kẻ nhớ ơn.

Loài vật vô tri, hung dữ như cọp, voi, sư tử khi con người làm ơn cho nó, nó còn biết ơn. Duy chỉ có loài người biết suy nghĩ sao nhiều kẻ vong ân, bạc nghĩa, ăn cháo đá bát. Ai làm ơn cho con cái bằng cha mẹ? Ai nuôi con từ tấm bé cho tới ngày khôn lớn? Vậy mà nhiều đứa con ăn ở, đối xử với cha mẹ thật tệ bạc. Đấng mà loài người phải cám ơn hơn hết đó là Thiên Chúa. Bao nhiêu ơn lành Ngài ban cho ta hằng ngày hằng phút, vậy mà mấy khi ta dâng lên ngài lời cảm tạ tri ân?

Ðức Giêsu mới nói: “Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? 18 Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?” Lc 17,11-19.

Từ xưa đến nay, ông cha ta vẫn luôn căn dặn thế hệ mai sau cần phải “uống nước nhớ nguôn”, phải luôn ghi nhớ công lao của những người đã cho ta cuộc sống của ngày hôm nay. Bởi vậy, lòng biết ơn luôn là thái độ sống cần phải nâng niu và trân trọng.

Trong xã hội ngày nay, lòng biết ơn là truyền thống tốt đẹp từ đời xưa để lại. Mỗi người, mỗi cá nhân cần phải nhận thức được điều này để cùng nhau xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.

Lòng biết hơn hay “uống nước nhớ nguồn” được hiểu theo nghĩa cả nghĩa đen và nghĩa bóng. “Uống nước” là hành động hằng ngày chúng ta vẫn làm đều đặn, khi chúng ta uống nước, nâng niu trên tay tài nguyên thiên nhiên quý giá thì chúng ta cần phải nhớ rằng nguồn gốc của nó từ đâu mà có, ai đã mang đến cho chúng ta uống. Còn theo hàm ý sâu xa hơn thì uống nước nhớ nguồn là nói lên lòng biết ơn, nhớ về cội nguồn của mình với tấm lòng thành kính, thiêng liêng nhất. Mỗi người chúng ta sinh ra đều có nguồn gốc, không ai tự nhiên mà sinh ra. Mỗi ngày chúng ta trưởng thành và khôn lớn, công lao dưỡng dục, sinh thành ấy rất vĩ đại. Cần phải nghĩ về họ, nghĩ về quá khứ và những gì đã qua để thấy được những nhọc nhằn vất cả mà họ đã trải qua để đổi lấy sự yên bình cho chúng ta hôm nay.

Lòng biết ơn mang giá trị nhân văn sâu sắc, là tấm lòng giữa người với người. Lòng biết ơn không chỉ là nói suông, cần thể hiện bằng hành động thì nó mới thực sự ý nghĩa.

Ngày nay, lòng biết ơn được biểu hiện trên nhiều mặt, nhiều khía cạnh. Đâu đâu chúng ta cũng thấy được lòng biết ơn luôn hiển hiện khắp nơi. Là điều mà mỗi người đều có thể nhận thức được là cần làm, cần ghi nhớ.

Hằng ngày chúng ta bưng bát cơm trắng, dẻo thơm để ăn. Chúng ta có biết rằng để làm ra hạt cơm thơm lừng, trắng tinh ấy người nông dân đã đổ ra biết bao nhiêu công sức, mồ hôi, nước mắt. Nhọc nhằn một nắng hai sương, lo lắng vụ mùa thất bát là những điều mà không phải ai cũng thấy và cảm nhận được. Nói về lòng biết ơn những người nông dân thì ông cha ta có câu:

Ai ơi bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần