Hay than vãn

1057

Một người giáo dân có vườn trồng bắp cải. Cha sở đi ngang qua hỏi :

– Sao, vườn cải của bà dạo này thế nào, có khá không?

Bà ta trả lời:

– Đấy cha xem, Chúa có thương gì con đâu? Bắp cải của con chẳng có một cái nào tương đối lớn cả, bán không được chỉ còn biết để cho heo ăn thôi ạ?

Cha sở đành an ủi

– Bà cầu nguyện với Chúa đi, chắc sang năm sẽ khá hơn.

Năm sau, cha sở lại có dịp đi ngang qua nhà bà giáo dân trồng cải, cha nhớ lại chuyện đã khuyên năm ngoái, nên hỏi thăm:

– Sao, bắp cải năm nay nhà bà đã khá hơn chưa?

Bà ta trả lời:

– Đấy cha xem, có chán không cơ chứ, bắp cải năm nay cái nào cũng lớn hết, chẳng có được một cái nào nho nhỏ để cho heo ăn.

Dưới cái nhìn đức tin và quen sống cận kề bên Chúa, ta sẽ học biết cách minh giải những sự việc xẩy ra nặng nề một cách nhẹ nhàng, và giải tỏa những tình cảnh trái ngang một cách vui thỏa như Thánh Phaolô, để trong những khi đen tối ta vẫn tìm ra con đường ánh sáng chan hòa cho đời mình. Đừng nguyền rủa bóng tối nhưng hãy cất lời ca ngợi cho ánh sáng đến. Đó là phép lạ nơi miệng lưỡi của ta. Nếu muốn thay đổi thế giới chung quanh ta, thì hãy bắt đầu thay đổi lời ăn tiếng nói của ta sao cho phù hợp với tâm tình và ý muốn tốt lành của Chúa. (x. 1Tm 4, 12).

“Người ta có đủ thời giờ để lựa lời, nhưng không có cơ hội để rút lại” (S. Maugham). Biết được những đại họa có thể gây ra do miệng lưỡi, ta phải cẩn trọng về những gì mình nói, nhất là khi gặp những điều trái ý, gây bực tức và cản trở, ta càng dễ dàng bung ra những lời nói bất chấp thì lại càng thêm hư hại. Lời nói là một khí cụ sắc bén có thể làm chuyển đổi mọi tình trạng, nhưng nếu không cẩn trọng ta sẽ đả thương chính mình hoặc người khác: “Lời nói bừa bãi khác nào mũi gươm đâm.” (Cn 12, 18). Lời nói quả thực lợi hại vô cùng, với ba tấc lưỡi người ta có thể lập nên cơ đồ, nhưng cũng có thể làm tiêu tan cơ nghiệp; có thể xây dựng tất cả, nhưng cũng có thể phá đổ tất cả. Sự sống và sự chết đều là sức mạnh của cái lưỡi, “Vinh hay nhục đều ở lời nói cả” (Hc 5, 13).