Tái ông nuôi ngựa

921

Tái ông chuyên sống nghề nuôi ngựa. Ngày kia ông mất một con. Có người đến thăm phàn nàn cho sự rủi ro ông đáp:

– Biết đâu việc mất ngựa chẳng phải là điềm may.

Bỗng vài ngày sau, con ngựa cũ trở về lại rủ được một con ngựa khác rất hay. Có người cho đó là điều may mắn. Ông nói:

 -Chưa hẳn được ngựa là may đâu!

Đứa con trai của ông thấy ngựa mới hay liền bắt cưỡi thử. Chẳng may bị ngã gãy chân. Nhiều người nghe tin đến phân ưu với ông. Ông lại nói:

– Chưa biết chừng đây là điềm báo trước điều phúc cho gia đình ông.

Qua năm sau, giặc tràn qua nước ông. Theo lệnh vua, các trai tráng trong làng đều phải xung vào cờ ngũ đi dẹp loạn và mười người chỉ sống sót được một: Con trai ông vì tàn tật nên được miễn dịch, nhờ đó mà thoát chết và gia đình ông được an toàn.

Vì thế có câu: “Họa giả phú dã”

Giáo lý Công giáo số 302 định nghĩa: “Sự quan phòng của Thiên Chúa chính là những đường lối Người xếp đặt để đưa vạn vật tới sự trọn hảo” và là “Thiên Chúa gìn giữ và điều khiển tất cả những gì Người đã sáng tạo.” Nếu sự quan phòng là những quan tâm, lo lắng của Thiên Chúa với thụ tạo, thì câu hỏi đặt ra là liệu Thiên Chúa có tiền định cho con người không? Con người có thật sự tự do định đoạt số phận mình không? Hay Thiên Chúa đã tiền định mọi sự, và không có gì con người làm mà xảy ra ngoài ý định (hay chương trình) của Thiên Chúa?

Giáo lý Công Giáo số 600 dạy: “Ðối với Thiên Chúa mọi thời điểm đều là hiện tại. Khi tiền định một điều gì đó trong kế hoạch vĩnh cửu, Người cũng “tiền định” tùy theo quyền của mỗi người tự do đáp trả ân sủng của Người: “Ðúng vậy, Hêrôđê, Phongxiô Philatô, cùng với các dân ngoại và dân chúng Israel đã toa rập trong thành này, chống lại tôi tớ thánh của Người là Ðức Giê-su, Ðấng Người đã xức dầu. Như thế họ đã thực hiện tất cả những gì quyền năng và sự khôn ngoan của Người đã định trước” (Cv 4, 27-28). Thiên Chúa cho phép xảy ra những hành vi do sự mù quáng của họ (x. Mt 26, 54; Ga 18, 36;19, 11), để thực hiện ý định cứu độ của Người (x. Cv 3, 17-18)”.

Giáo lý số 1037 dạy: “Thiên Chúa không tiền định cho ai xuống hỏa ngục. Ai tự ý lìa bỏ Thiên Chúa bằng một tội trọng và chai lì đến cùng, sẽ phải xuống hỏa ngục. Trong phụng vụ Thánh Thể và trong kinh nguyện hằng ngày của tín hữu, Hội Thánh khẩn cầu Thiên Chúa từ bi, Ðấng “không muốn cho ai phải diệt vong, nhưng muốn cho mọi người ăn năn hối cải (2 Pr 3, 9)”.