Người cao niên

1184

Người Đức kể một câu chuyện hay về một em bé  tên Jeannette đi xem cuộc diễn binh lớn. Hàng mấy ngàn người đứng quanh khán đài, có Hoàng đế và Hoàng hậu ngự xem các toán quân diễn qua. Jeannette được ngồi trong khán đài vì là con nhà qui phái; Jeannette thấy một cụ già yếu đuối, lập cập ghé mắt xem mà không thấy gì cả, bèn thầm nghĩ: “Tôi khỏe mạnh mà ngồi đây, để bà cụ già yếu kia đứng và không thấy gì cả thì không nên. Tôi phải kính trọng người già cũng như tôi muốn kẻ khác kính trọng tôi khi tôi về già!”

Nghĩ thế cô bèn nhường  chỗ cho bà cụ, ra đứng trong đám đông. Và trong trong khi cô nhón chân cố xem mà chẳng thấy gì thì một cận thần nhà vua mặc áo giát vàng xuyên qua đám đông đến trước mặt cô mà nói:       

– Cô bé! Hoàng hậu cho mời cô đến ngồi bên cạnh Người!

Cô bé ngạc nhiên khi đứng trước mặt Hoàng hậu, nhưng hoàng hậu phán rằng:

– Hãy ngồi bên cạnh ta, em đã nhường chỗ cho bà cụ, nên bây giờ em được phép ngồi cạnh ta.

Con người thường không thể nhớ hết những điều mà người khác làm hay nói với họ, nhưng họ luôn nhớ đến những kỷ niệm mà người khác để lại, qua sự đối xử tử tế và nhân đạo.
Tôi luôn nhớ lời Chúa dạy trong Kinh Thánh:
Hãy đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Ki-tô.”(Êphêsô 4:32)