Hay quên

670

Lỗ Ai công hỏi Khổng tử: “Tôi nghe nói có người rất hay quên, lúc dọn nhà quên mất vợ con, có chuyện ấy chăng ?” Khổng tử cười nói: “Như thế cũng chưa phải là người hay quên nhất, người hay quên nhất là người quên cả bản thân mình. Trước đây, cuối đời nhà Hạ, có một quân vương gọi là Kiệt, cả ngày say đắm trong chơi bời hưởng lạc không trông nom việc triều chính. Ông ta có một quan đại thần tên là Độc Long, cũng chỉ biết nịnh nọt lấy lòng, Kiệt vương do đó mà càng hoang dâm vô đạo. Về sau Hạ Kiệt bị giết, Độc Long cũng bị năm trâu phân thây, hai người này đều là người quên mất bản thân mình”… ( Theo Thuyết Uyển ).

Dọn nhà mà quên mất vợ con thì đúng là người hay quên nhất và cũng tiếu lâm nhất. Nhưng quên mất bản thân mình thì là chuyện đáng buồn và đáng sợ nhất.

Người quên mất bản thân mình là người hay phê bình người khác, và luôn oán trời trách người, họ quên mất cái xấu, cái khuyết điểm của bản thân đã đành, mà ngay những việc làm tốt của người khác đã làm cho họ, họ cũng quên mất tiêu. Quên mất bản thân chính là bo bo giữ lấy những cái không phải của mình như: kiêu ngạo với anh em, tham lam của người khác, hay ghen với những thành tựu của anh em, phân bì so đo với mọi người v.v… tất cả những cái đó đều không phải là của người Ki-tô hữu, càng không phải là môn đệ của Đức Ki-tô.

Bản thân tôi là người Công Giáo được cứu chuộc nhờ Máu Thánh của Đức Ki-tô để trở nên con cái Thiên Chúa.

Trong cuộc sống hàng ngày, tôi có quên mất bản thân mình là ai không ?

Lời Đức Giêsu nói: Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình? Mt 16,21-27

Lắm người tưởng mình được, hoá ra lại mất. Lắm người vui lòng mất, hoá ra lại được. Chúng ta cần suy nghĩ sâu về cái được, cái mất, để không phải hối hận sau này. Ðức Giêsu đã mất tất cả và đã được lại tất cả. Ðó là lý do khiến chúng ta dám từ bỏ, hy sinh, dám vượt lên trên lối sống thực dụng, ích kỷ. Không cần đợi sau cái chết, ta mới thấy mình được. Bình an, niềm vui, triển nở trong tự do và yêu thương là những cái được ta có ngay từ đời này.
Cuộc đời thường được ví như một cái chợ: chợ đời. Ai cũng phải tranh đua, vật lộn, thậm chí dùng cả những thủ đoạn, lọc lừa để thắng được người khác. Bạn nghĩ một Kitô hữu đạo đức có cơ may thành công giữa chợ đời không? Chấp nhận sống đúng Lời Chúa là chấp nhận vác thập gía. Có khi nào bạn đã vác thập giá vì sống Lời Chúa không? Có thập giá nào hiện nay bạn còn sợ vác?