Gia đình

677

Dương Phủ sinh ra trong một gia đình nghèo. Nhưng ông để tâm phụng dưỡng song thân.

Một hôm ông nghe nói bên Đất Thục có ông Võ Tế đại sĩ. Dương Phủ bèn xin từ biệt song thân dể dến thụ giáo bậc hiền triết.

Đi được nửa đường, ông gặp một vị lão tăng. Vị lão tăng khuyên Dương Phủ: “Gặp dược bậc Võ Tế chẳng bằng được Phật”

Dương phủ vặn hỏi: “Phật ở đâu?”. Vị lão tăng giải thích: “Nhà ngươi cứ quay trở về, gặp người nào mặc cái áo sắc như thế này, đi đôi dép kiểu như thề này thí chính là Phật ấy”.

Dương Phủ nghe lời quay về nhà. Đi dọc đường, ông chẳng gặp ai như thế cả. Về đến nhà thì đã khuya, Dương Phủ gõ cửa gọi mẹ. Người mẹ mừng rỡ, khoác chăn, đi dép ngược ra mở cửa. Bấy giờ, Dương Phủ mới chợt nhận ra nơi mẹ mình hình dáng của Đức Phật mà vị lão tăng đã mô tả.

Từ đấy, Dương Phủ mới nhận ra rằng cha mẹ trong nhà chính là Phật.

Thứ nhất thì tu tại gia Thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa. Tu đâu cho bằng tu nhà, thờ cha kính mẹ mới là đạo con.

Để yêu thương con người một cách trọn vẹn, Chúa đã trở thành một con người. Chúa có cha, có mẹ. Chúa sinh ra trong một gia đình… Con người không phải chỉ được cứu rỗi một cách lẻ loi, nhưng trong một gia đình. Con người cần có một gia đình để sinh ra, để lớn lên và thành toàn… Tại Nagiarét, Chúa đã lớn lên trong ân sủng và dáng vóc. Chúa đã vâng phục Thánh Giuse và Mẹ Maria. Chúa đã học đọc, học viết và ngâm nga từng câu Kinh Thánh với Mẹ Maria. Chúa cũng học cách sử dụng từng dụng cụ trong xưởng mộc của thánh Giuse.

Trong ba năm sống đời công khai, ngôn ngữ và cách suy nghĩ của Chúa phản ánh sự giáo dục mà Chúa đã thụ hưởng nơi cha mẹ.

Xin Chúa thánh hoá tất cả mọi gia đình Việt Nam. Xin Chúa ban cho bậc cha mẹ ý thức được trách nhiệm giáo dục của họ. Xin Chúa ban cho con cái lòng hiếu thảo để biết vâng phục, kính yêu và phụng dưỡng cha mẹ, nhất là trong lúc tuổi già của các ngài… Và xin cho mọi người luôn biết đấu tranh để bảo vệ sự hiệp nhất trong gia đình và biến gia đình thành Giáo Hội nhỏ của Chúa.

“Gia đình nhỏ của anh chị là Giáo Hội thu nhỏ của Chúa Kitô” (T.Aug.)

Không ai có thể chối bỏ tầm quan trọng của gia đình trong đời sống Giáo Hội: gia đình là tế bào đầu tiên, là vườn ươm hạt giống Đức Tin, là viên đá thứ nhất xây dựng nên tòa nhà Giáo Hội. Công đồng Vat. II tuyên bố: “Ở mọi nơi và mọi lúc và nhất là ở những miền mà hạt giống Phúc Âm vừa được gieo vãi, hoặc ở những nơi Giáo Hội mới được thành lập, hay trong những nơi Giáo Hội đang gặp những trở ngại lớn lao, những gia đình Kitô giáo vẫn là chứng nhân quý giá nhất của Chúa Kitô đối với thế gian” . (Sắc lệnh Tông Đồ Giáo dân số 11).