Dồn vào chỗ chết mới sống

849

American Farm Youth

Có một người muốn đi đường tắt để trở về nhà, cho nên anh ta mới đi qua một nghĩa địa hoang vắng ở ngoại ô. Nhưng không ngờ ở đó lúc ban ngày người ta đã đào một phần mộ mới, không may cho anh ta bị rơi xuống cái hố mới đào ấy. Hố sâu 7 thước, anh ta giãy giụa muốn trèo ra ngoài, nhưng cuối cùng đành phải bỏ ý định ấy, quyết định đợi đến trời sáng, lúc có người đi qua, thì lên tiếng kêu cứu.

Qua đi một lúc, một công nhân vừa xong việc cũng muốn đi đường tắt để về nhà cho gần, cũng bị rơi xuống hố như vậy, anh ta hoảng loạn nổ lực muốn trèo ra, hoàn toàn không biết ở trong hố đã có người. Anh ta giãy giụa một hồi, người rơi xuống trước đang trong cảnh tối mò, đưa cánh tay ra, đập đập trên vai của anh ta: “Ngươi ra không được đâu”.

Nhưng anh ta đã ra được.

Suy tư:

Hình như trong nguy cấp, con người được tăng thêm sức mạnh thần kỳ! Bình thường căng sợi dây cao một mét, lấy hết sức nhảy cũng không qua, nhưng khi bị chó dữ đuổi thì hàng rào cao hơn 1 mét rưởi nhảy qua như…chơi.

Trong đời sống tâm linh cũng như thế, ở đâu Giáo hội bị bắt hại, ở đó đức tin của các giáo hữu gia tăng, ở đâu thiếu vắng nhà thờ, ở đó tâm hồn người tín hữu càng tha thiết đến nhà thờ !

Và ngược lại, ở đâu Giáo hội được tự do hoạt động, thì ở đó lòng đạo của các tín hữu sa sút, khi đã xây nhà thờ thì người ta lại ít muốn đến nhà thờ, khi đã đến nhà thờ thì người ta lại không muốn vào nhà thờ, đứng ở ngoài “xem lễ”…

Hơn ba trăm năm đạo Chúa bị bách hại ở Rôma, đã sản sinh nhiều vị thánh tử đạo tuyệt vời, chứng tích anh hùng nầy còn mãi cho đến hôm nay và về sau. Cũng vậy, trong suốt thời gian đạo Chúa bị coi là “tả đạo” tại Việt Nam, đã có hơn một trăm ngàn chứng nhân chết vì đạo, và nổi bật nhất là 117 Đấng đã được tôn phong hiển thánh ngày 19.6.1088. Và gần đây nhất, ngày 5.3.2000 vị tử đạo tiên khởi của Việt Nam-thầy giảng An-rrê Phú Yên- đã được Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô đệ nhị ghi vào sổ các chân phước tử đạo của Giáo hội hoàn cầu.

Trong đau khổ, đức tin nẩy mầm và lớn nhanh.

Trong hoà bình, đức tin dễ bị lung lay, do đó, những thử thách rất cần thiết cho đời sống đức tin của người Kitô hữu, vì như lời thánh Giacôbê nói: “Phúc thay người biết kiên trì chịu đựng cơn thử thách, vì một khi đã được tôi luyện, họ sẽ lãnh nhận phần thưởng là sự sống Chúa đã hứa ban cho những ai yêu mến Người” (Gc 1,12).